Tịch Diệt Phượng Hoàng vui vẻ, nó đồng ý cách nói của Tô Dương, vì khi nó gọi “chủ nhân” cũng cảm thấy không quen.
- Vậy bây giờ chúng ta trở về thôi!
- Trở về nhà ngươi sao?
- Đúng vậy!
- Đi thôi!
Tô Dương thu tất cả Sủng thú còn lại vào không gian ngự thú, gồm cả Hư Không Du Linh.
- Sao lại không đi?
Tịch Diệt Phượng Hoàng đứng lại tại chỗ, hơi nghi hoặc nhìn Tô Dương.
Tô Dương xoa xoa hai tay, cười hì hì, có chút ngượng ngùng nói:
- Ban nãy khổ chiến với Vạn Tu Hắc Mộng Yểm, không chỉ riêng ta, mà tất cả các Sủng thú còn lại đều bị trọng thương. Con Sủng thú Không gian hệ kia, vì lúc nãy ngươi làm xáo trộn không gian, nên nó bị kỹ năng phản phệ... khụ khụ...
- Ngươi muốn cưỡi ta?
Tịch Diệt Phượng Hoàng kinh ngạc chỉ vào chính mình.
- Không phải!
Tô Dương liền vội vàng lắc đầu.
- Chỉ là muốn ngươi mang ta về nhà thôi!
Cái này thì có gì khác chứ?
Tịch Diệt Phượng Hoàng sắp bị Tô Dương chọc cho giận quá hóa Cười.
- Ngươi xem, ngươi là Sủng thú của ta nha! Đúng không?
Trong lòng Tô Dương tràn đầy chờ mong.
Năm đó, lần đầu tiên hắn nhìn thấy Tịch Diệt Phượng Hoàng, đã bị về bề ngoài xinh đẹp cùng khí thế kinh khủng của nó hấp dẫn.
Lúc ấy hắn đã mơ ước, muốn cưỡi chút thử xem.
Hiện tại, hắn rốt cuộc có cơ hội! Đương nhiên muốn thử một chút!
Độ trung thành là 30, nói không chừng ngày nào đó sẽ phản bội.
Hiện tại hai bên vừa mới kí khế ước, không tìm cơ hội ngồi lên, thì không biết phải chờ tới khi nào mới có lần sau!
Tịch Diệt Phượng Hoàng trợn mắt nhìn Tô Dương, sau đó vung tay lên, một con Tịch Diệt Phượng Hoàng khổng lồ xuất hiện.
Con Tịch Diệt Phượng Hoàng này nhỏ hơn bản thể của nó rất nhiều, nhưng thoạt nhìn cũng cực kỳ uy phong...
Hỏa Diễm Phân Thân?
Trong nháy mắt, Tô Dương liền nghĩ đến kỹ năng này của Tịch Diệt Phượng Hoàng.
- Lên đi!
Tô Dương do dự một chút:
- Có bị bỏng chân hay không?
- Còn có thể bỏng luôn mông ngươi đấy! Rốt cuộc ngươi có lên hay không?
- Lên chứ? Sao lại không lên?
Tô Dương theo Tịch Diệt Phượng Hoàng nhảy lên phân thân Phượng Hoàng. Tới gần ngọn lửa quanh thân Phượng Hoàng, hắn đột nhiên phát hiện những ngọn lửa này không nóng chút nào.
Lúc này hắn mới yên tâm bước lên.
Tô Dương sờ thử những ngọn lửa kia, vô cùng ấm áp, giống như ánh nắng đầu xuân, sờ vào còn rất thoải mái.
- Thật thần kỳ!
Tịch Diệt Phượng Hoàng giải thích:
- Ta đã thu lại toàn bộ năng lượng của nó rồi.
- Năng lực khống chế quá tinh diệu!
- Đó là đương nhiên!
Tịch Diệt Phượng Hoàng kiêu ngạo nói.
- Nếu không thu năng lượng về, hễ ta bay qua nơi nào, đều sẽ là đất chết vạn dặm, nếu ta bay thấp xuống một chút, còn có thể nướng cháy mặt đất.
Tô Dương sờ con Phượng Hoàng dưới thân. Có thể cưỡi phân thân của Tịch Diệt Phượng Hoàng đã rất tốt, nhưng sớm muộn cũng có một ngày hắn được cưỡi lên bản thể Tịch Diệt Phượng Hoàng.
- Đi hướng nào?
- Hướng Đông Nam, Thanh Hồ thành. Ta chỉ đường!
- Tốt!
Phân thân Tịch Diệt Phượng Hoàng bay lên thật cao. Cất cánh chưa được bao lâu, Tô Dương liền nhớ tới tiểu phó quan của mình, thiếu chút nữa là bỏ quên nàng.
Hạ Na nhảy lên phân thân Phượng Hoàng, tò mò nhìn Tịch Diệt Phượng Hoàng hình người xinh đẹp, trong lòng có hơi ghen:
- Tô tướng quân, nàng là ai thế?
- Đây là đồng bọn của chúng ta.
Hạ Na mắt mở to hỏi:
- Là Sủng thú?
Tô Dương gật đầu:
- Có thể nói như vậy!
- Oa! Đẳng cấp gì thế? Thật xinh đẹp!
- Thần cấp. Ban nãy ngươi đã thấy nó rồi!
- Ban nãy ta đã thấy nó rồi? Ngươi là nói con...
- Đúng vậy!
- A.. ?