Tiểu Ngư trừng mắt nhìn em gái mình, không muốn nói chuyện với nàng. Hiện tại, tính tình tiểu Ngư đã tốt hơn nhiều. Chí ít không còn đòi đánh đòi giết mẫu thân mình nữa, chí ít không quá nhằm vào Mỹ Nhân Ngư tộc.
Tô Dương giới thiệu Tịch Dao với Ngự Châu một chút, để cho hai bên nói chuyện hợp tác.
Tô Dương cản trở về nói với Liên Bang một tiếng chuyện hắn xây dựng Thất Tinh đảo. Nhưng hắn cũng không sốt ruột, trước tiên cần để cho Mỹ Nhân Ngư tộc thành lập căn cứ của bọn họ ở dưới nước. Giờ nhìn sắc trời đã muộn, Tô Dương cũng không vội trở về, liền mang theo đám người Giai Tư tiến vào Đại Tiều Thành.
Trong lần Hải Thú triều trước, Đại Tiểu Thành hư hao có chút nghiêm trọng, nhưng cũng được sửa chữa gần xong. Thành chủ Đại Tiểu Thành không sắp xếp cho Tô Dương ở nhà khách, mà dẫn hắn vào khu biệt thự bên trong thành.
Nhìn thấy nơi ở quen thuộc, Tô Dương nhịn không được nói với thành chủ:
- Ngươi có lòng!
Lúc trước khi Tô Dương đảm nhiệm chức vụ thành chủ Đại Tiểu Thành, hắn đã ở đây. Nơi này để lại cho hắn rất nhiều hồi ức.
- Sau khi Tô tướng quân rời đi, Đại Tiều Thành chúng ta nhất trí quyết định giữ lại chỗ này.
Thành chủ nhỏ giọng nói:
- Lần Hải Thú triều trước, chỗ biệt thự này không bị phá hủy.
- Thực sự là khó có được!
Thành chủ tiếp tục cười nói:
- Nơi này là chỗ ở của Tô tướng quân, chắc chắn có lưu lại khí tức của Tô tướng quân. Nói vậy nhất định là đám Hải Thú đó khiếp sợ uy thế Tô tướng quân để lại, nên mới không dám xâm phạm chỗ này chút nào!
Vốn dĩ tâm trạng Giai Tư có chút nặng nề, nghe được thành chủ nói như vậy, cũng nhịn không được nhếch miệng.
Tô Dương liếc mắt nhìn vị thành chủ Vương Giả cấp đó một chút, không nghĩ tới đối phương không những thực lực không tệ, mà bản lĩnh nịnh hót cũng không kém tí nào.
- Đừng chém gió nữa!
Tô Dương khoát khoát tay.
- Chém nữa ta lên trời giờ!
Khi bước vào biệt thự, bên trong rất sạch sẽ, ắt hẳn thường xuyên có người quét tước giữ gìn. Thậm chí Tô Dương còn nhìn thấy người hầu quen thuộc!
Hắn còn có thể nói như thế nào?
Sau khi rửa mặt, Tô Dương khoác áo choàng tắm trở lại đại sảnh, trong đại sảnh chỉ có một mình Phượng Hoàng. Hắn ngồi trên ghế sa lon, gác hai chân lên bàn trà trong phòng khách.
Nơi ở quen thuộc, tư thế quen thuộc, Tô Dương thả lỏng thân thể, lười biếng ngã vào sô pha. Thoải mái!
Lúc này, Tô Dương bắt đầu kiểm kê ban thưởng trước đó của Phượng Hoàng, Ứng Long mà hắn vẫn chưa cấp cho, ngay cả phần thưởng nhờ đánh chết được Thú Thần khi ấy hắn cũng chưa sử dụng.
Nhân cơ hội này, Tô Dương muốn kiểm tra lại một chút, cũng như phát những phần thưởng này cho các Sủng thú của mình.
Đột nhiên, Tô Dương thấy Cửu Vĩ Yêu Hồ từ trong nhà bếp chạy chậm ra.
Nó ngồi chồm hổm ở trước mặt Tô Dương, dùng đôi mắt hồ ly xinh đẹp nhìn Tô Dương. Chín cái đuôi nhẹ nhàng lay động. Cửu Vĩ Yêu Hồ vô cùng xinh đẹp, đã vậy còn kèm theo mị hoặc trời sinh. Cặp mắt của nó như biết nói.
Tô Dương vươn tay về phía đầu nó, bàn tay mới đưa ra một đoạn, tiểu hồ ly đã đưa đầu đến dưới tay Tô Dương. Dưới sự vuốt ve của bàn tay Tô Dương, nó nhẹ nhàng híp mắt lại, bộ dạng tỏ vẻ rất hưởng thụ.
Cửu Vĩ Yêu Hồ do dự một chút, chậm rãi đặt hai chân trước lên trên ghế sa lon, thấy Tô Dương không có ý kiến, nó liền nhẹ nhàng nhảy lên sô pha, dựa sát vào bên người Tô Dương, để Tô Dương vuốt ve toàn thân nó.
Trên người nó không có mùi hôi, ngược lại còn có mùi thơm nhàn nhạt, ngửi rất thoải mái.
- Tiểu hồ ly, có chuyện gì không?
Trong trí nhớ Tô Dương, đây là lần đầu tiên Cửu Vĩ Yêu Hồ biểu thị thân cận với hắn. Lần trước muốn sờ cái đuôi của nó, Tô Dương còn bị cự tuyệt tàn nhẫn.
Cửu Vĩ Yêu Hồ lắc đầu.
- Ừm!
Tay Tô Dương đặt trên đầu hồ ly.
Ngay thời điểm hồ ly có chút thất thần, hắn đột nhiên nắm lấy cái đuôi của nó.
Thân thể Cửu Vĩ Yêu Hồ run lên một chút, nhưng cuối cùng vẫn để Tô Dương bóp cái đuôi của mình. Tô Dương vừa thưởng thức, vừa suy nghĩ chuyện phân phối phần thưởng.
Phượng Hoàng ngồi một bên cũng nhìn về phía Cửu Vĩ Yêu Hồ xinh đẹp. Ánh mắt thoáng nét kinh ngạc.