Liễu Tỷ
- Hạ Na cũng giống như ta?
- Giống cái gì?
- Sợ Liễu tỷ tỷ?
- Ta không sợ nàng ấy, chẳng qua là ngại gặp mặt, Mộng Vân tỷ đối xử với ta rất tốt!
- Hay là... chúng ta cùng nhau?
Hạ Na do dự một chút:
- Không được!
- VÌ sao không được?
- Ta không muốn đối nghịch với Mộng Vân tỷ!
Hạ Na đáp, lại bổ sung:
- Ngươi yên tâm, nếu Mộng Vân tỷ đồng ý cho ngươi gả tới đây, thì cũng sẽ không làm khó ngươi?
- Ngươi đang suy nghĩ gì thế?
Tân Tiểu Tiểu nghiêng đầu nhìn Hạ Na.
- Vì sao ta phải đối nghịch với Liễu tỷ tỷ?
- Vậy ngươi muốn làm gì?
- Nghĩ cách để phu quân cưới ngươi nha!
- Vẫn là... AI
- Ừm? Chẳng lẽ ngươi thích kiểu len lén kích thích này sao?
Hạ Na tức giận nói:
- Ta chính là thích kiểu kích thích như thế đấy! Sao nào?
Tần Tiểu Tiểu không ngờ Hạ Na lại trả lời nàng như thế. Nàng chỉ đơn thuần muốn lôi kéo một minh hữu thôi!
Nàng tin rằng, với tính cách ưu việt của Tô Dương, nàng sẽ được bảo vệ rất tốt, mà Liễu Mộng Vân cũng sẽ không quá so đo với nàng.
Nhưng cái người tên Liễu Mộng Vân mà nàng chưa từng gặp mặt đó, quả thực đã mang tới áp lực rất lớn cho nàng. Nàng muốn tìm một minh hữu, chia sẻ phần nào áp lực giúp nàng.
Thoạt nhìn, Hạ Na là một lựa chọn rất tốt.
Hạ Na trẻ tuổi, thiên phú tốt, rất được Tô Dương tín nhiệm, phỏng chừng sau này Hạ Na vẫn sẽ ở bên cạnh Tô Dương, phỏng chừng sớm muộn gì cũng sẽ thành người một nhà. Hiện tại nàng giúp Hạ Na một tay, kết mối thiện duyên, nàng cảm thấy chẳng có gì là không tốt cả.
- Được rồi!
Tần Tiểu Tiểu nói.
- Thích là được.
- Nói xem, Tần Tiểu Tiểu, ngươi để ta kết hôn với Tô tướng quân, chẳng lẽ ngươi không ghen sao?
Hạ Na không thể hiểu nổi mà hỏi.
- Ghen? Số người phụ nữ của cha ta còn vượt qua hai con số... ta có cần phải ghen không?
Tần Tiểu Tiểu gảy một dây đàn.
- Tô tướng quân đã rất khắc chế rồi!
Tô Dương chạy tới Tam Diệp thành, nhận được tin tức Liễu Mộng Vân đã rời đi. Hắn lại tốn hơn nửa giờ chạy tới Liễu Ấp thành, lúc này mới gặp được Liễu Mộng Vân. Liễu Mộng Vân đang hỗ trợ củng cố nơi trú ẩn dưới sự hướng dẫn của thành chủ Liễu Ấp thành.
Phượng Hoàng tò mò hỏi:
- Người phụ nữ tóc bạc kia rất xinh đẹp, đó là vợ của ngươi sao?
- Đúng vậy!
- Thực lực không tệ nha!
Phượng Hoàng nhìn Băng Tinh trong sương trắng, nói tiếp:
- Thoạt nhìn những Băng Tinh này không hề đơn giản.
- Đó là vợ ta làm.
Liễu Mộng Vân bận việc một hồi, ngẩng đầu liền thấy Tô Dương.
Nàng mới vừa nở nụ cười, liền chú ý thấy Phượng Hoàng đứng cạnh Tô Dương, nụ cười lập tức chậm rãi biến mất. Phượng Hoàng mặt một thân trường bào đỏ rực, khí thế ưu việt bá đạo, thoạt nhìn không dễ chọc tí nào.
- Hình như tâm trạng vợ ngươi không được tốt cho lắm!
Phượng Hoàng hé miệng cười nói tiếp:
- Có khi nào nàng hiểu lầm gì rồi không?
- Có thểi Tô Dương mang theo Phượng Hoàng tới gần nơi trú ẩn, rất nhanh đã hấp dẫn sự chú ý của những quân nhân chung quanh.
- Hình như là Tô tướng quân!
- Đúng vậy! Chính là Tô tướng quân!
Thành chủ Liễu Ấp thành nhỏ giọng nhắc nhở:
- Liễu tướng quân, Tô tướng quân tới thăm ngươi!
Liễu Mộng Vân cũng không ngẩng đầu lên trả lời:
- Ta biết, để ta làm xong việc này rồi hẵng tính.
- Được.
Thành chủ Liễu Ấp thành gật đầu, sau đó nhanh chóng đi nghênh đón Tô Dương.
Tô Dương cùng Phượng Hoàng lẳng lặng đứng đợi ở một bên.
Mười phút sau, rốt cuộc Liễu Mộng Vân cũng bao phủ xong một nơi trú ẩn lớn bằng Băng Tinh.