Tô Dương nhìn về phía Thất Thải Mê Huyễn Điệp, Thất Thải Mê Huyễn Điệp lắc đầu với hắn.
Lần này, Thất Thải Mê Huyễn Điệp không cảm ứng được là Tịch Diệt Phượng Hoàng đang nói thật hay nói dối.
- Nếu như ta không muốn thì sao?
- Vậy thì ta sẽ giữ ngươi lại!
Tịch Diệt Phượng Hoàng nói tiếp:
- Hoặc là trói ngươi mang về nhà ta, để cho ngươi và Sủng thú của ngươi giải buồn cho ta...
Tô Dương cảm giác, người đang đứng trước mặt mình đây thật sự có khả năng làm ra chuyện như thế.
Giải buồn cho Tịch Diệt Phượng Hoàng thì có khác gì bị xử tù có thời hạn đâu?
Hiện tại đang ở trong thời khắc mấu chốt, Tô Dương không muốn xảy ra bất kì chuyện rắc rối nào.
- Tô Dương, ngươi đừng có bày ra bộ dạng đắng cay ngàn vạn đó chứ!
Tịch Diệt Phượng Hoàng có chút mất hứng.
- Chỉ cần lão nương tung tin mình muốn tìm một ngự chủ ra ngoài, ngươi có tin là toàn bộ Ngự Thú Sư nhân loại của Vân quốc Liên Bang đều sẽ khóc hô cầu xin ta theo bọn họ hay không?
- Vậy thì đành nhận vậy.
Tô Dương cố gắng nói.
Hắn không biết Tịch Diệt Phượng Hoàng có ý đồ gì. Nhưng lợi ích mà hắn có được khi Tịch Diệt Phượng Hoàng trở thành Sủng thú của hắn thật sự rất nhiều. Nếu như hắn cương quyết không chấp nhận, không chỉ mình hắn gặp nguy hiểm, mà ngay cả Vân quốc Liên Bang, thậm chí là toàn bộ Thủy Lam Tinh đều không chịu nổi. Cho dù sau này hai bên tách nhau ra, Tô Dương vẫn có thể bồi dưỡng các Sủng thú còn lại, đến lúc đó, thực lực Tô Dương đã cường đại đến mức không cần phải sợ Tịch Diệt Phượng Hoàng!
Cứ ký kết khế ước trước, nếu sau này khó chịu, thì đá nó đi!
Lợi dụng xong liền vứt bỏ, nghĩ chút thôi đã cảm thấy rất kích thích!
Đương nhiên, chuyện này phải xem Tịch Diệt Phượng Hoàng sẽ biểu hiện thế nào.
Tịch Diệt Phượng Hoàng nghiến răng, hung ác trợn mắt nhìn Tô Dương. Nó luôn cảm thấy, mình bị thua thiệt!
Nhưng nếu không phải vì muốn cầu cạnh Tô Dương, nó chỉ hận không thể thiêu cháy thanh niên này sạch sẽ, ngay cả cả cặn cũng không chừa!
- Ký kết khế ước thôi!
- Được.
Bên dưới trận pháp ký kết khế ước, Tô Dương cùng Tịch Diệt Phượng Hoàng ký kết khế ước.
“Đinh! Chúc mừng ký chỉ ký kết với Sủng thú vừa ý, hoàn thành nhiệm vụ!"
“Đinh! Thưởng cho Sủng thú mới của ký chủ một thiên phú Thần Thoại cấp tương xứng, hai thiên phú kháng tính Thần Thoại cấp tùy chọn!"
“Chờ một chút! Tạm thời ngừng phát thưởng!"
Tô Dương lập tức ngăn cản Hệ thống gửi phát thưởng.
Nếu như Tịch Diệt Phượng Hoàng thật lòng thật dạ chủ động tới đầu nhập hắn, đương nhiên Tô Dương sẽ cho nó ưu đãi thật tốt.
Nhưng trên bảng skills của Tịch Diệt Phượng Hoàng lại biểu hiện độ trung thành là 30. Chuyện này là thế nào?
Gần như không có chút độ trung thành nào cả! Có thể nó chỉ có chút hảo cảm với hắn thôi...
Tịch Diệt Phượng Hoàng có điều giấu diếm hắn, còn uy hiếp hắn.
Tô Dương mới nhịn không được bảo lưu phần thưởng lại. Cộng thêm Tô Dương trước giờ tích lũy được nhiều kinh nghiệm thu phục Sủng thú, hắn quyết định phải giảm bớt đãi ngộ đối với Tịch Diệt Phượng Hoàng. Tạm thời không tặng quà, chờ sau này Tịch Diệt Phượng Hoàng biểu hiện tốt, lập được công lớn, hắn sẽ chậm rãi phát thưởng cho.
Quả thực hình thái nhân loại của Tịch Diệt Phượng Hoàng rất đẹp, nhưng thế thì sao chứ? Hắn không thể sờ, cũng không thể...
căn bản không thực dụng!
Nghĩ tới đây, Tô Dương nhịn không được phải cho mình một like!
Tịch Diệt Phượng Hoàng cười nói:
- Chủ nhân, sau này xin chỉ bảo nhiều hơn!
- Chỉ bảo thì không dám, chúng ta là quan hệ hợp tác. Ngươi cứ gọi ta là Tô Dương thôi.
Chủ nhân hay Tô Dương, đối với Tô Dương mà nói, hai xưng hô này kỳ thực đều giống như nhau.
Tịch Diệt Phượng Hoàng ngoài miệng gọi hắn là chủ nhân, nhưng trong lòng thì không biết nghĩ thế nào. Gọi hắn là Tô Dương, Tô Dương còn có thể phân biệt nó với các Sủng thú còn lại. Hắn sẽ luôn cảnh giác Tịch Diệt Phượng Hoàng mọi lúc.
- Được rồi, ta sẽ gọi ngươi là Tô Dương.