Lấy từng Sủng thú của mình ra, để kẻ địch kiểm tra thực hư, đây tuyệt đối là một loại vũ nhục lớn! Nếu không phải bất đắc dĩ, Thần cấp Ngự Thú Sư của Bát Bảo Trai nhất định không chịu làm như vậy.
Tô Dương suy đoán, thế lực Bát Bảo Trai có thể yếu hơn Thần Long Thương Hội, nhưng chắc chắn không đến mức không có bất kì năng lực phản kháng nào.
- Ý nghĩ như vậy quả thực cũng không sai.
Giai Tư nói.
- Để Bát Bảo Trai thu hút ánh mắt của Thần Long Thương Hội, quả thực có thể giúp ngươi tranh thủ nhiều thời gian hơn.
Tô Dương gật đầu.
Giai Tư suy nghĩ một chút lại nói:
- Nhưng Tô tướng quân, có một chuyện ta muốn hỏi ngươi.
- Hỏi đi!
- Rốt cuộc Mặc Y và Dao Quang được tính là một con Sủng thú hay hai con Sủng thú?
Tô Dương bật dậy khỏi ghế, kinh ngạc nhìn Giai Tư, nói:
- Ngươi nói nghe cũng rất có lý! Mặc dù ngoại hình của Mặc Y và Dao Quang giống nhau như đúc, nhưng quả thực hoàn toàn có thể bị xem là hai con Sủng thú.
Thuộc tính của bọn họ hoàn toàn tương phản, linh hồn cũng hoàn toàn bất đồng, nếu như không biết rõ, ngay cả Thần cấp Ngự Thú Sư cũng không nghĩ ra bọn họ lại là một con!
- Ta chỉ là ngẫu nhiên nghĩ tới thôi.
Giai Tư cười nói.
- Nhưng có thể trong Vân quốc Liên Bang có người biết chuyện Mặc Y và Dao Quang là một thể.
- Xem tình huống đã.
Tô Dương gãi đầu một cái, hắn vẫn cảm thấy có chút đau đầu, nhưng Giai Tư đã đưa ra một ý kiến không tồi cho hắn.
Nếu như đến thời khắc nguy cơ, hắn hoàn toàn có thể dùng Dao Quang để che giấu sự tồn tại của Phượng Hoàng.
Giai Tư nói:
- Nói thật, nếu Tô tướng quân thật sự cam lòng, thì bỏ con Phượng Hoàng đó đi vẫn tốt hơn. Tô tướng quân không hề quá ở lại vào Thần Thú như những Ngự Thú Sư khác.
- Ta hiểu suy nghĩ của ngươi.
Tô Dương gật đầu.
- Nhưng nếu không phải là bất đắc dĩ, ta vẫn muốn giữ Phượng Hoàng ở lại. Thiên phú của nó thật sự rất mạnh, có thể giúp ích ta rất nhiều.
- Ừm!
Giai Tư gật đầu.
- Tô tướng quân tự xem rồi làm đi, ta chỉ nêu chút ý kiến thôi
- Ta hiểu.
- Đúng rồi Tô tướng quân, có chuyện, ta muốn hỏi một chút!
- Hỏi đi!
- Quân đội Thanh Loan quốc đã đụng phải đám người Tần Tiểu chưa?
Nếu là lúc trước, Giai Tư nhắc tới Tần Tiểu, có khi Tô Dương còn không nhớ ra. Nhưng bây giờ lại nhớ tới ngay.
- Quả thực đã đụng phải.
Tô Dương nhìn Giai Tư, hỏi:
- Làm sao vậy?
Giai Tư do dự một chút, mím môi một cái, cuối cùng vẫn thở dài một hơi. Nàng không thể có dũng khí khi đứng trước mặt Tô Dương.
- Ngươi muốn cầu xin cho bọn họ?
- Có một chút.
- Nếu như ta đi nói với Tân Long Vân một tiếng, chắc chắn Tần Long Vân sẽ cho ta mặt mũi.
Nói đến đây, Tô Dương chợt chuyển lời.
- Nhưng hiện tại thì điều đó là không thể.
- Hiện tại? Vì sao? Bọn họ thì thế nào?
Giai Tư nghi ngờ nhìn Tô Dương.
Giọng điệu này của Tô Dương cứ như đám người Tần Tiểu kia lại khiến hắn khó chịu. Tô Dương liền nói chuyện của Tần Tiểu cho Giai Tư nghe.
- Ngươi cảm thấy ta sẽ cầu xin cho đám người đó sao?
Giai Tư cúi đầu, nàng không nghĩ tới gần đây lại xảy ra chuyện như vậy.
Hạ Na ngồi xuống sát cạnh Tô Dương, trước mặt Giai Tư và Tần Tiểu Tiểu nàng cũng không quá che giấu, trực tiếp dựa vào trong lòng Tô Dương.
Hiện tại hắn đã thoải mái rất nhiều.
Mấy ngày hôm trước, lúc tìm giết Hung thú ở dã ngoại, có mấy lần chưa trở về Thanh Loan thành, Hạ Na đều chui vào lều vải của Tô Dương. Nàng không sợ Giai Tư, không sợ Tần Tiểu Tiểu, chỉ sợ Liễu Mộng Vân.
- Nếu để ta nói, thì tính tình Tô Dương thật sự rất tốt. Nếu ta có mặt ở hiện trường, thì ta đã giết sạch toàn bộ bọn hắn rồi.