Trần Thiên Võ hiếu kỳ hỏi:
- Còn có Ngự Thú Sư nào mạnh hơn Tô tướng quân sao?
- Không có!
- Vậy sao Tô tướng quân không trực tiếp làm Hoàng Đế?
- Ta càng thích tu luyện, càng thích thực lực hơn!
Tô Dương cười nói.
- Ta không muốn phải phân tâm làm những chuyện khác.
Trần Thiên Võ cảm thán:
- Thì ra là thế! Tô tướng quân có được thành tựu như bây giờ cũng không phải là ngẫu nhiên.
Tô Dương giải thích, Trần Thiên Võ cũng có thể hiểu được.
Rất nhiều cao thủ thế hệ trước của các thế lực lớn đều sẽ chọn lui về ở ẩn, chỉ chuyên tâm nâng thực lực lên. Chỉ là hắn không nghĩ tới Tô Dương thoạt nhìn còn trẻ thế này cũng đã coi nhẹ quyền lực. Tâm tính đó khiến hắn cũng phải hơi bội phục.
Hiện tại tuổi hắn đã cao, vẫn còn muốn được vào tổng bộ. Tô Dương tuy tuổi trẻ, lại hiểu được đạo lý đó mà sống, trong khi Trần Thiên Võ hắn còn có chút không nỡ buông.
Dẫu sao, biết và làm được là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Tô Dương suy nghĩ một chút, trực tiếp dời trọng tâm câu chuyện đi:
- Chẳng qua, ta lại có một thông tin... ta nghĩ rằng Bát Bảo Trai sẽ cảm thấy hứng thú.
- Thông tin gì?
Trần Thiên Võ thuận miệng hỏi.
- Đương nhiên là liên quan tới Thần Thú!
Tô Dương nói.
- Ta thấy ngươi có vẻ rất hứng thú với Thần Thú. Đại khái là hai tháng trước, lúc ta còn chưa trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư, rất nhiều người trong Vân quốc Liên Bang chúng ta chứng kiến một con Hỏa Diễm Phượng Hoàng khổng lồ bay ngang qua bầu trời.
Lúc đó ta là mới chỉ là Đế cấp cực phẩm Ngự Thú Sư, ta nhìn con Phượng Hoàng kia thì có cảm giác nó chính là Thần thú!
- Thật sự?
Ánh mắt Trần Thiên Võ sáng lên.
Tần Long Vân cũng buông chén rượu trong tay ra.
- Tô tướng quân, ngươi vậy là không được rồi! Tin tức như thế nào sao ngươi không nói cho ta biết?
Trong lời nói của Tần Long Vân thật sự có chút oán giận. Hắn cũng rất muốn có được một con Thần Thú. Lần trước hắn còn từng đánh chủ ý lên người con Ứng Long kia mà?
Nếu Tô Dương không nói chuyện này, muốn một mình nuốt trọn con Thần Thú kia, hắn còn có thể chấp nhận được. Nhưng Tô Dương đã có ý bán ra tin tức, thì sao không nói cho hắn biết? Chỉ cần là tin tức về Thần Thú, hắn luôn tình nguyện trả giá thật lớn!
- Tô tướng quân, con Hỏa Diễm Phượng Hoàng đi đâu rồi?
Tô Dương cười không nói.
Hai người kia đều là hạng lão luyện. Cả Tần Long Vân và Trần Thiên Võ đều hiểu nụ cười của Tô Dương.
Giá trị của Thần Thú, không cần nói cũng biết.sao Tô Dương lại muốn nói tin tức này cho Trần Thiên Võ? Chẳng lẽ quan hệ hai người rất tốt ư?
Trần Thiên Võ nói:
- Bát Bảo Trai chúng ta muốn mua tin tức này!
Tô Dương hỏi:
- Các ngươi có thể ra cái gì!
- Cụ thể phải xem tin tức của Tô tướng quân chính xác đến mức nào.
Trần Thiên Võ suy nghĩ một chút rồi trả lời.
- Nếu như Tô tướng quân biết cụ thể nơi ở của con Phượng Hoàng kia. Bát Bảo Trai chúng ta tình nguyện trả hai mươi quả trứng Đế cấp cực phẩm Hung thú làm điều kiện trao đổi!
- Ta không biết tung tích của nó, nhưng ta biết nó từ đâu tới.
Tô Dương nói với Trần Thiên Võ.
- Tô huynh đệ, ngươi như vậy là không được rồi!
Tần Long Vân kêu lên.
- Tần lão huynh, không phải là ta không muốn nói cho ngươi biết.
Tô Dương biết Tần Long Vân khó chịu, cũng không muốn hai người phát sinh mâu thuẫn gì, hắn liền mở miệng nói tiếp:
- Mà vì ta biết, với thực lực của con Phượng Hoàng kia, căn bản là ngươi đánh không lại.
- Đánh không lại?
Tần Long Vân nghi ngờ hỏi.
Tô Dương nói thẳng:
- Căn cứ theo phán đoán của ta, con Thanh Loan Thần Điểu kia của ngươi tuyệt đối không phải đối thủ của con Thần Thú Phượng Hoàng đó!
- Thật sao?