Tô Dương truy kích một hồi, phát hiện Vạn Tu Hắc Mộng Yểm quay đầu lại, hắn liền lập tức đào tẩu. Vạn Tu Hắc Mộng Yểm tiếp tục di chuyển, hắn lại đuổi sát theo sau.
Mấy lần Vạn Tu Hắc Mộng Yểm giả vờ chạy đi, kì thực là để âm thầm đánh lén, nhưng đều bị Tô Dương cảnh giác tránh thoát toàn bộ, Vạn Tu Hắc Mộng Yểm đã phẫn nộ đến cực hạn!
Đương nhiên, dù có tức giận thế nào đi nữa, nó cũng chỉ có thể nín nhịn. Kỹ năng Không Gian tuy cường đại nhưng cũng không phải là không phá giải được. Vạn Tu Hắc Mộng Yểm có kinh nghiệm phong phú, nó cũng không phải là chưa từng đánh chết Đế cấp Hung thú Không gian hệ!
Nếu như nó vẫn là Thần cấp trung phẩm, nếu như thực lực của nó vẫn còn ở thời kỳ toàn thịnh, nó còn có chút chắc chắn, dựa vào kỹ năng Tinh thần cường đại của mình giết chết Tô Dương trước khi hắn kịp phản ứng.
Nhưng hết lần này tới lần khác, nó lại bị trọng thương, thương thế vẫn chưa khỏi hẳn. Thực lực hiện tại chỉ có thể miễn cưỡng bằng ba phần thời kỳ toàn thịnh. Giết chết một con Thần cấp hạ phẩm Thần Thú thông thường hoàn toàn không thành vấn đề với nó, nhưng muốn bắt được một con Đế cấp cực phẩm Hung thú Không gian hệ, vậy thì có chút phiền phức!
Giờ phút này, Vạn Tu Hắc Mộng Yểm cảm giác Tô Dương chính là một con ruồi ghê tởm! Nó đã hơi hối hận, đáng lẽ nó không nên đi ra.
Nhưng chuyện này là không còn cách nào. Thú Thần Giáo mà nó cực khổ tốn hai, ba trăm năm thời gian để sáng lập rơi vào tình thế nguy hiểm, thuộc hạ trung thành tận tâm theo nó mấy trăm năm bị giết chết... Bảo nó phải nhẫn nhịn thế nào?
Phải biết rằng, muốn chữa trị thương tích trên thân thể, phương thức hữu hiệu nhất chính là dùng tín ngưỡng chi lực!
Hầu hết Hung thú trên Thủy Lam Tinh đều không mạnh, không tạo ra nguy hiểm quá lớn cho nó. Đám địch thủ cũ của nó cũng không biết chỗ này. Đây chính là nơi tốt nhất để nó dưỡng thương! Nhưng có nằm mơ nó cũng không nghĩ đến, Thủy Lam Tinh lại có một Tô Dương!
Thật vất vả thương thế mới hơi hơi tốt lên, lại xuất hiện một đại địch mà mình không làm gì được!
Tô Dương không chỉ có phòng ngự mạnh đến quá đáng, đạt tới Thần cấp, mà kỹ năng kháng tính Tinh thần hệ của hắn cũng khiến Vạn Tu Hắc Mộng Yểm cũng không thể làm gì được!
- Thật ghê tởm! Loại tiểu thế giới này sao có thể trong ba trăm năm sản sinh ra một Đế cấp Ngự Thú Sư cường đại như thế chứ!
Cảm nhận được cơn đau thấu xương bên trong cơ thể, trong lòng Vạn Tu Hắc Mộng Yểm càng gấp gáp hơn.
Nó nhất định phải trở về, tìm một nơi yên tĩnh, tiếp tục tu dưỡng.
Thậm chí nó còn không muốn quan tâm đến Thú Thần Giáo nữa, nếu còn động thủ, thương thế trên người nó sẽ chuyển biến xấu!
- Thằng nhóc! Ta cảnh cáo ngươi, nếu như ngươi tiếp tục quấn lấy ta, ta sẽ không khách khí!
- Ngươi định không khách khí thế nào?
Tô Dương cũng không gấp, cứ chậm rãi dây dưa.
- Chuyện ngươi giết hại cao tầng Thú Thần Giáo của ta, ta có thể chuyện cũ bỏ qua, nhưng ngươi nhất định phải rời đi!
Tô Dương nghe ra được Vạn Tu Hắc Mộng Yểm đang miệng cọp gan thỏ. Chuyện cũ sẽ bỏ qua? Tô Dương cũng không tin đối phương lại lòng dạ bao la như thế, trừ phi là bất đắc dĩ
- Ngươi có nghe hay không?
Vạn Tu Hắc Mộng Yểm bay tiếp hơn mười km, lại đột nhiên dừng lại. Tô Dương đã chọc giận nó hoàn toàn!
- Nghe được, nhưng vì sao ta phải nghe lời ngươi?
- Tốt! Đây là ngươi nói!
Vạn Tu Hắc Mộng Yểm giận quá hóa cười.
- Đây là ngươi tự tìm!
Nói xong, nó xông thẳng tới chỗ Tô Dương.
Tô Dương còn tưởng nó định ra tay, bèn thuấn di một cái, lẩn tránh ra xa. Nhưng lần này, Vạn Tu Hắc Mộng Yểm cũng không quay đầu lại, mà là chạy về phía Nam.
Phía Nam?
Tô Dương nheo mắt, hình như hắn đã biết Vạn Tu Hắc Mộng Yểm muốn làm gì.
- Tới thế giới này nhiều năm như vậy, ta còn chưa có tới Thịnh Kinh đâu!
- Ta nghe nói ngươi là Thượng Tướng của Vân quốc Liên Bang, không biết ngươi có để ý đến chuyện sống chết của Vân quốc Liên Bang không nhỉ?