Thanh âm ngọt ngào của Tần Tiểu Tiểu khiến trong lòng Tô Dương mềm ra.
- Ta không quấy rầy cặp vợ chồng son các ngươi nữa. Ta đi trước!
Thi Phàm Mộng cười nói xong câu đó liền ra khỏi cửa.
Tô Dương cũng không giữ lại, hắn ôm Tiểu Tiểu trong ngực, hỏi:
- Gần đây thế nào?
- Đám người Thi tướng quân đều rất tốt. Mấy ngày nay ta rất vui, chỉ là có hơi nhớ ngươi.
- Vậy là tốt rồi!
- Phu quân, có chuyện ta muốn cầu ngươi...
- Chuyện gì à? Nói một chút xem!
- Học nhạc cụ!
- Học nhạc cụ? Nhạc cụ gì?
- Chính là cái này!
Tỷ Bà sao?
Tần Tiểu Tiểu xoay người lại, lấy ra một cái hộp gỗ. Nàng vừa mở ra Tô Dương liền nhận ra ngay.
Tần Tiểu Tiểu gảy thử một dây, nói:
- Ta đến chỗ Thi tướng quân chơi, tình cờ nghe được một lần, cảm thấy rất dễ nghe, nên muốn học. Ta học được chứ?
- Đây là Tỳ Bà đúng không?
Kiếp trước, Tô Dương chỉ là một người bình thường, chưa từng học qua bất kì nhạc cụ nào.
Thời học sinh, Tô Dương rất ước ao bản thân có tài nghệ, biết chơi nhạc cụ, có thể biểu diễn trong những buổi lễ của trường học. Hắn cảm thấy như vậy rất oách.
Khi ấy, Tô Dương thật sự rất muốn học. Nhưng sau khi tốt nghiệp, hắn bắt đầu đi làm, thì không còn thời gian học nữa.
Từ khi xuyên việt đến giờ, Tô Dương được nghe qua một ít nhạc quân đội, hầu hết đều là trống quân các loại, còn các nhạc cụ khác thì hìếm khi được nghe, Tỳ Bà lại càng không.
Thời buổi chiến loạn, nhạc sĩ không được hoan nghênh, cũng chỉ có vài thế gia đại tộc mới nuôi một vài nhạc sĩ để giải buồn.
- Đúng vậy, chính là Tỳ Bà.
- Có thể, học đi!
Tô Dương nhớ rất rõ, Tần Tiểu Tiểu không mấy hứng thú với việc tu luyện, nàng càng ưa thích vũ đạo âm luật hơn, nên thân thể và gân cốt rất mềm mại, chính Tô Dương đã tự mình cảm nhận...
Tần Tiểu Tiểu mím môi, nói:
- Phu quân sẽ không cảm thấy ta không có kiến thức chứ?
- Không có. Sao lại thế được? Ta cảm thấy tốt vô cùng, ngươi muốn học thì học, về sau luyện tốt rồi thì đàn cho ta nghe.
- Cảm ơn phu quân!
Nhìn hai người thân mật, Hạ Na và Phượng Hoàng liếc mắt nhìn nhau. Hạ Na thì có chút không vui, còn Phượng Hoàng thì bực bội vì phải ăn cẩu lương ngập mặt!
- Các ngươi định ôm nhau tới khi nào?
Phượng Hoàng nhịn không được mở miệng trước.
Tần Tiểu Tiểu nghiêng đầu qua chỗ khác, nhìn thấy Phượng Hoàng, lúc này nàng mới phản ứng kịp, hình như đang có người ngoài ở đây. Nàng vội vã buông ra Tô Dương:
- Phu quân, vị này...
- Phượng Hoàng, Sủng thú ta mới thu phục.
- Phượng Hoàng?
Tần Tiểu Tiểu kinh ngạc nhìn về phía Tịch Diệt Phượng Hoàng.
- Chính là như ngươi nghĩ!
- Thần Thú?
Tần Tiểu Tiểu che miệng mình lại.
- Đúng vậy!
Tần Tiểu Tiểu nhìn Phượng Hoàng, ánh mắt không dời đi được.
Phượng Hoàng vốn có địa vị cực cao trong lòng người Tần gia.
Đồ đằng của Tần gia bọn nàng chính là Thanh Loan thần điểu.
Nhưng Thanh Loan thần điểu chỉ là Thần cấp hạ phẩm Thần Thú.
Có người nói, trên người Thanh Loan thần điểu chảy một phần huyết mạch Phượng Hoàng. Phượng Hoàng là tổ tông của Thanh Loan thần điểu.
Trong lòng Tần Tiểu Tiểu, Thanh Loan thần điểu là một tồn tại như Thần. Nhưng hôm nay, nàng lại gặp được tổ tông của Thần, lại còn là Sủng thú của chồng nàng!
Tần Tiểu Tiểu lại hỏi:
- Đây là thật sao?
Hạ Na chen miệng nói:
- Đương nhiên là thật!
- Ừm!
Tần Tiểu Tiểu gật đầu, sau đó lại kích động nói:
- Phu quân, có thể cho ta sờ Phượng Hoàng một chút không?
- Muốn sở thì sở đi!
Tô Dương còn chưa mở miệng, Phượng Hoàng đã chủ động cười HOI,.
- Đi đi!