Ngự Thú Sư đại thế giới phát triển hơn Vân quốc Liên Bang mấy vạn năm. Dù chỉ là tri thức bình thường, vẫn tiên tiến hơn Vân quốc Liên Bang rất nhiều.
Ví dụ như kỹ thuật luyện khí, ví dụ như phương thuốc nghiên cứu dịch nuôi dưỡng Sủng thú... Rất nhiều phương thuốc ở trong Tàng Thư Các của hoàng gia bị xem là không có giá trị lớn, lại cực kỳ trân quý đối với Vân quốc Liên Bang.
Luyện khí có thể học, chỉ cần có phối phương là có thể đem ra dùng, căn bản không cần nghiên cứu, trực tiếp đạp chân lên bả vai của các tiền bối Ngự Thú Sư đại thế giới, giúp cho Ngự Thú Sư ở Vân quốc Liên Bang bớt đi đường vòng rất nhiều.
Trừ những thứ này ra, còn có các loại nguyên lý nghiên cứu trận pháp cơ sở!
Những kiến thức này là tầm thường, dễ dàng có được đối với với thế lực Ngự Thú Sư lớn, mà tri thức cao thâm hơn, bí quyết tốt hơn, đều bị bọn họ cất giấu sạch!
Nhưng dù là những kiến thức thông thường đó, bọn họ cũng không muốn đưa ra ngoài. Nếu muốn học, thì phải trả giá thật lớn.
Tô Dương hiểu rõ, những kiến thức này hết sức quý báu đối với Vân quốc Liên Bang, cũng là thứ mà Vân quốc Liên Bang đang cần.
Sau khi Tô Dương khoe khoang sức mạnh bản thân xong, lúc uống rượu với Tần Long Vân, liền để cập đến chuyện muốn đến xem các kiến thức cơ sở có trong Tàng Thư Các, thư khố của hoàng gia.
Vì không liên quan đến cơ mật của Tần gia, nên Tần Long Vân đồng ý ngay, còn nói sẽ phái người sao chép những tri thức cơ sở này thành một bản, giao cho Vân quốc Liên Bang.
Thực sự là tràn đầy thành ý!
Ổ Thanh Loan quốc hai tháng, Tần gia đã sao chép, sửa sang lại một số lớn tài liệu trân quý giao cho Tô Dương, đây chỉ là một phần trong Tàng Thư Các của Tần gia.
Tô Dương nhìn rất nhiều tài liệu này, cực kỳ thỏa mãn.
Hắn đặt những tài liệu đó vào trong không gian chứa vật của Hư Không Du Linh. Hắn định đưa trước một phần đến Vân quốc Liên Bang. Muốn đọc xong tất cả trong một thời gian ngắn là rất không thực tế, nên Tô Dương sẽ đưa từng đợt một để Vân quốc Liên Bang nghiên cứu dần dần.
Đồng thời, Tô Dương cũng định đi xem tiến độ của đám người Trần Hoàn, xem bọn họ có làm việc dựa theo hiệp nghị mà hai bên đã thỏa thuận hay không.
Tô Dương để Hạ Na, Giai Tư và Tần Tiểu Tiểu ở lại nơi này.
Giai Tư cùng Hạ Na đang khảo sát hệ thống giáo dục quân sự của Thanh Loan quốc, xem thử có học tập được gì ở quốc gia này. Tô Dương suy nghĩ, không biết có nên mang mấy chuyên gia tham gia công tác giáo dục qua đây hay không.
Giai Tư và Hạ Na đều hiểu khá rõ hệ thống quân sự, nhưng các nàng lại không quá hiểu hệ thống giáo dục của Vân quốc Liên Bang. Hạ Na chưa từng được giáo dục hoàn chỉnh, Giai Tư thì vốn được Thủy quốc dạy dỗ.
Rời khỏi Thanh Loan quốc, Tô Dương giao mấy trăm tài liệu quý báu cho Viện Khoa Học của Vân quốc Liên Bang. Các chuyên gia ở Viện Khoa Học như nhặt được bảo vật, cứ luôn mồm khen Tô Dương có ánh mắt tốt, khen hắn không dứt lời.
Nhớ lại đường hành quân trên bộ của Thanh Loan quốc, Tô Dương rời khỏi Vân quốc Liên Bang, đi thẳng về phía Tây. Gần ba ngày sau, hắn gặp được quân đoàn của Thanh Loan quốc.
Quân đội mười vạn quân của Thanh Loan quốc, vì đã loại bỏ mục tiêu là Vân quốc Liên Bang, nên bọn họ sẽ không chia binh. Mà dù có chia cũng sẽ không phân đến đại lục khác.
Lợi dụng ưu thế tầm nhìn của Bạo Phong Chi Ưng, Tô Dương cũng không xung đột với quân đội Thanh Loan quốc, hắn trực tiếp tìm tới Trần Hoàn và Mạc Vân Kiếm.
- Tô tướng quân!
- Tô tướng quân, ngươi đã đến rồi!
Trần Hoàn cung kính hô.
Đám hộ vệ bên cạnh Trần Hoàn thấy cả hai vị tướng quân là Trần Hoàn và Mạc Vân Kiếm đều chủ động bắt chuyện Tô Dương, liền không ra tay. Bọn họ cũng nhanh chóng nhận ra thân phận Tô Dương, vì quân phục trên người Tô Dương cùng loại với quân phục trên người Mạc Vân Kiếm.
Tô Dương cười nói:
- Ta tới xem tiến độ chỗ các ngươi một chút.