Phượng Hoàng lắc đầu, ánh mắt mong đợi nhìn Tô Dương. Tô Dương lại vỗ vỗ trán của nó.
“Đinh! Sủng thú Tịch Diệt Phượng Hoàng của ngươi thu được kháng tính Lôi hệ Thần Thoại cấp!"
Kháng tính Thủy hệ, Hỏa hệ, Tinh thần hệ của Tịch Diệt Phượng Hoàng đều đạt tới Thần Thoại cấp, kháng tính Phong hệ, Hắc ám hệ thì đạt tới Tuyệt Thế cấp.
Còn đối với Quang minh hệ và rất nhiều thuộc tính khác thì nó cũng có kháng tính nhất định, chỉ riêng đối với Độc hệ và Thổ hệ là nó không có thiên phú kháng tính.
Căn cứ theo nguyên tắc tối đa hóa lợi ích, Tô Dương liền bổ sung thiên phú kháng tính Thổ hệ và Độc hệ cho nó.
- Như thế nào đây?
- Hình như là có tăng cường chút gì đó...
Lần đề thăng này không quá rõ ràng như lúc trước, Phượng Hoàng không cảm nhận chính xác được.
Tô Dương giải thích:
- Ngươi bây giờ đã được tăng mạnh kỹ năng kháng tính Lôi hệ và Thổ hệ.
- Lôi hệ?
Phượng Hoàng ngạc nhiên nhìn về phía Tô Dương.
- Hình như ngươi rất để ý đến Lôi hệ này?
- Đối thủ một mất một còn của ta rất am hiểu Lôi điện.
- Rất lợi hại sao?
- Cũng tạm... Nó là ăn hiếp ta không có kháng tính mạnh đối với lôi điện.
- Thần Thú loại gì?
- Một con Tử Lôi Thiên Long!
- ỒI Tô Dương gật đầu, không có hỏi nhiều, hắn cũng không hứng thú lắm.
Phượng Hoàng lại hỏi:
- Ngươi không hiếu kỳ về con Tử Lôi Thiên Long kia sao?
- Vì sao ta phải hiếu kỳ? Ta thấy ngươi vẫn nhảy được bay được, còn có thể xuất hiện ở trước mặt ta, vậy thì nó cũng đâu được tính là quá mạnh? Cho dù bây giờ nó có tìm đến đây, ta vẫn cảm thấy ngươi có thể xử lý nó.
Phượng Hoàng suy nghĩ một chút, phát hiện thật đúng là đạo lý này. Thậm chí nó còn có chút chờ mong sẽ lại chạm mặt con Tử Lôi Thiên Long kia. Nhưng rồi nó bỗng có hơi không vui!
Nó thực sự không mạnh sao?
Sau khi phát thưởng xong, Tô Dương liếc nhìn độ trung thành của Phượng Hoàng đối với hắn, đã đạt được 75. Còn có thể chấp nhận được!
Đúng lúc này, Giai Tư mang theo tiểu Ngư từ phòng bếp đi tới, trong tay còn bưng bốn ly nước trái cây. Nàng vỗ chân Tô Dương một cái, Tô Dương bỏ chân xuống khỏi bàn.
Đặt bốn ly nước trái cây lên bàn trà xong, Giai Tư nói:
- Đây là Tịch Dao đưa tới, ta thuận tiếp ép thành nước trái cây.
- Ừm!
Tiểu Ngư thấy Cửu Vĩ Yêu Hồ đang dựa vào Tô Dương, đưa tay định tóm lấy nó, muốn đuổi nó đi. Hồ ly thấy tiểu Ngư động thủ, thì sợ đến nổi chui tọt vào trong lòng Tô Dương.
Tô Dương đón lấy ly nước trái cây từ trong tay Giai Tư, cười nói:
- Tiểu Ngư, không nên ăn hiếp tiểu hồ ly.
- Tô tướng quân, hồ ly rụng lông, ngươi mới vừa tắm, nó sẽ làm bẩn ngươi!
- Ta không rụng lông!
Hồ ly lập tức biện mình.
- Ồ, vậy đây là cái gì?
Tiểu Ngư nhặt lên một sợi lông hồ ly... hồ ly uất ức vô cùng!
Tô Dương mở miệng nói:
- Được rồi, yên tĩnh hết đi, các ngươi phải sống chung hòa thuận.
Sủng thú quá nhiều, trí tuệ rất cao, cãi vã cũng liên miên không dứt.
- Được rồi!
Tô Dương mở miệng, tiểu Ngư liền an phận hẳn.
- Hồ ly, ngươi ngồi qua một bên!
- Ta ở chỗ này!
Hồ ly dùng đuôi chỉ vào bên kia sô pha.
- Sô pha lớn như vậy, còn không chứa được ngươi sao?
Tiểu Ngư mím môi một cái, đấy hồ ly ngồi xuống, lại tóm lấy cái đuôi của nó.
Hồ ly xù lông nói:
- Chớ có sờ ta!
- Tô tướng quân sờ được, ta thì không à?
Tô Dương liếc mắt nhìn hai con Sủng thú, hai con Sủng thú liền an phận.
Uống một ngụm nước trái cây, Tô Dương cũng nhớ tới Liễu Mộng Vân. Nước trái cây đó có mùi vị Liễu Mộng Vân.