Xúc tua đen thui ở nửa bên cơ thể Vạn Tu Hắc Mộng Yểm trong nháy mắt thẳng băng! Chẳng khác nào một con mèo xù lông! Tô Dương khẳng định, đối phương đang tự ti!
- Ta cho ngươi một cơ hội, gia nhập vào Thú Thần Giáo, ta sẽ ban cho ngươi lực lượng cùng Vĩnh Sinh, cũng để cho ngươi đảm nhiệm chức vị Giáo Hoàng!
- Ngươi dung mạo thì xấu xí, nhưng mơ cũng đẹp lắm.
Tô Dương cười lạnh, lại nói.
- Vĩnh Sinh? Ngươi cũng chỉ có thể hù dọa lừa gạt mấy kẻ chưa từng va chạm xã hội kia thôi.
- Cái hạng ếch ngồi đáy giếng như ngươi, căn bản không biết thế giới này bao la cỡ nào!
Vạn Tu Hắc Mộng Yểm kích động nói tiếp:
- Thế giới ngươi đang ở chỉ là một tiểu thế giới mà thôi. Nếu ngươi tình nguyện theo ta, ta có thể cho ngươi trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư!
- Ý ngươi là muốn ký kết khế ước với ta, trở thành Sủng thú của ta sao?
Tô Dương nhíu mày, ghét bỏ phẩy tay:
- Ta không cần Sủng thú giống như ngươi, quá xấu!
- Ngươi là đang tìm chết!
Xúc tua của Vạn Tu Hắc Mộng Yểm quấn chặt lại với nhau, như thép nguội buộc chặt.
Tô Dương đột nhiên hỏi:
- Có một vấn đề ta vẫn luôn muốn hỏi ngươi!
- Vấn đề gì?
- Thành viên Thú Thần Giáo chết rồi, sẽ bị ngươi hấp thu. Như vậy ngươi chết rồi, ngươi sẽ đi đâu?
Ban nãy, lúc Tô Dương xem qua bảng skills của Vạn Tu Hắc Mộng Yểm, Vạn Tu Hắc Mộng Yểm đích thật là Thú Hoàng!
Nó thật sự đã thiết lập tín ngưỡng của bản thân, cũng có thể thông qua tín ngưỡng để tăng cường thực lực. Phàm là thành viên Thú Thần Giáo tôn thờ nó, sau khi chết đi, linh hồn đều sẽ bị nó hấp thu, hòa làm một thể với nó. Hiến tế thành viên Thú Thần Giáo cũng có thể làm tăng cường lực lượng của Vạn Tu Hắc Mộng Yểm.
Hệ thống sức mạnh của nó khác biệt rất lớn với Hung thú thông thường, càng tương đồng với Thần trong truyền thuyết thần thoại hơn!
Điều này làm cho Tô Dương vô cùng hiếu kỳ!
Đương nhiên, Tô Dương chỉ là hiếu kỳ với loại Hệ thống sức mạnh này thôi. Nếu nó thật sự mạnh, sao còn phải cực khổ đi truyền giáo?
Tuy trong mắt Thú Thần Giáo, Vạn Tu Hắc Mộng Yểm là Thần, nhưng trong mắt Thần Thú, Vạn Tu Hắc Mộng Yểm chỉ là Thần Thú mà thôi!
- Đi chết đi!
Vạn Tu Hắc Mộng Yểm bay về phía Tô Dương, tinh thần Công Kích cùng Tinh Thần Niệm Lực cường đại, hai lực lượng vô hình đều nhằm thẳng vào Tô Dương.
Tô Dương biến mất tại chỗ.
Kỹ năng Không gian hệ cực kỳ xấu xa. Chỉ cần kéo dài khoảng cách, chỉ cần chưa tiêu hao hết năng lượng, đối phương liền không làm gì được hắn. Thiên phú của Hư Không Du Linh sao mà ưu tú đến thế chứ! Cho dù Vạn Tu Hắc Mộng Yểm ở thời kỳ toàn thịnh, muốn giữ Tô Dương cùng Hư Không Du Linh lại, xác suất cũng không cao, trừ khi nó có thể đánh lén thành công trong một đòn!
Đánh nhau, có thể Tô Dương đánh không lại. Nhưng chạy trốn, Tô Dương lại cực kỳ am hiểu.
Liên tục né ba phút, rốt cuộc nhịp điệu công kích của Vạn Tu Hắc Mộng Yểm cũng hòa hoãn lại. Không vì nguyên nhân nào khác, chỉ vì nó không có cách nào bắt được Tô Dương!
Cũng đúng lúc này, Tô Dương phát hiện trên thân thể Vạn Tu Hắc Mộng Yểm bốc lên khói đen.
Ủa?
Tô Dương híp mắt lại. Hắn lập tức liên hệ Bạo Phong Chi Ưng.
Bạo Phong Chi Ưng cũng không cách hắn xa, nó giấu mình ở trên cao, cách chiến trường bên dưới tầm mấy trăm km, nó vẫn luôn giám thị chiến trường.
Bạo Phong Chi Ưng nói cho Tô Dương biết, nó nhìn thấy trên người Vạn Tu Hắc Mộng Yểm nổi lên một đóa hoa màu vỏ quýt.
Hỏa diễm màu vỏ quýt?
Bốc cháy rồi?
Phản ứng đầu tiên của Tô Dương, chính là vết thương cũ tái phát.
Vạn Tu Hắc Mộng Yểm nhìn chằm chằm Tô Dương, Tô Dương cũng mau chóng lùi ra thật xa.
- Ta nhớ kỹ ngươi rồi!
Nó phẫn nộ trừng Tô Dương, sau đó nhanh chóng di chuyển về phía Bắc.
Tô Dương không hề nghĩ ngợi, trực tiếp đuổi theo. Cơ hội tốt đẹp như thế, hắn sao có khả năng bỏ qua? Tuy có thể sẽ thắng không được anh hùng cho lắm, nhưng ai thèm quan tâm chứ?