Chuyện đó thì Phượng Hoàng không nói dối.
Tô Dương cười nói:
- Có thể là do chỗ chúng ta có khí hậu tốt!
- Thật sao?
- Đương nhiên là giả.
Thấy Phượng Hoàng có chút tức giận, Tô Dương giải thích:
- Con Nhân Diện Tri Chu này là Hung thú biến dị.
- Hung thú biến dị? Vậy thật đúng là hiếm thấy!
Phượng Hoàng gật đầu. Nàng nhìn vết nứt không gian, quay sang nói với Tô Dương.
- Lại có Đế cấp Hung thú đi ra, không chỉ một con.
- Không có việc gì, đám Giai Tư cần tôi luyện, tới càng lợi hại càng tốt!
- Ngươi xem, Kim Lân Mỹ Nhân Ngư mới có Đế cấp hạ phẩm, trải qua chiến đấu kịch liệt, nó liền tăng lên một cấp, nếu tiếp tục chiến đấu thêm, nói không chừng nó có thể tăng đến Đế cấp thượng phẩm!
- Làm sao có khả năng?
Phượng Hoàng không tin.
Con Sủng thú kia còn có thể tăng cấp theo kiểu đó sao? Trừ phi là nó ăn được thiên tài địa bảo gì đó.
- Sủng thú của ta đều rất rành việc tạo ra kỳ tích, không tin ngươi cứ xem đi.
- Được. Ta xem!
Hai ngày sau, Tô Dương nghe được thanh âm gợi ý của Hệ thống.
“Đinh! Sủng thú Nhân Diện Tri Chu của ngươi thăng cấp đến Đế cấp hạ phẩm!"
“Đinh! Sủng thú Kim Lân Mỹ Nhân Ngư của ngươi thăng cấp đến Đế cấp thượng phẩm!"
Chỉ trong hai ngày, đã có hơn mười con Đế cấp Hung thú chui ra từ trong vết nứt không gian, tất cả đều bị Kim Lân Mỹ Nhân Ngư giết chết, trong đó còn có một con Đế cấp cực phẩm Hung thú.
Sau khi Kim Lân Mỹ Nhân Ngư giết chết con Đế cấp cực phẩm Hung thú đó, liền không còn con Hung thú nào lợi hại hơn cố gắng tiến vào thế giới này nữa.
Mà Kim Lân Mỹ Nhân Ngư cùng Nhân Diện Tri Chu cũng đã tiêu hao đến cực đại.
Trước khi Tô Dương chạy tới, bọn chúng đã bắt đầu chiến đấu với đám Hỏa nguyên tố Hung thú đến từ lãnh địa của Phượng Hoàng.
Đến lúc này, bọn chúng đã thủ vững rất lâu rồi.
Tô Dương thấy đám Giai Tư tiêu hao quá lớn, lại không còn Đế cấp Hung thú lợi hại nào xuất hiện nữa, Hoàng Cấp Hung thú cũng càng ngày càng ít, chui ra toàn là những Hỏa nguyên tố Hung thú cấp thấp không não, liền định kêu ngừng trận chiến này lại.
- Sao nào? Lời ta nói ứng nghiệm rồi đúng không?
- Ừm!
Phượng Hoàng không tiếp tục nhìn Kim Lân Mỹ Nhân Ngư và Nhân Diện Tri Chu, mà chuyển tầm mắt sang người Tô Dương.
- Tô Dương, chắc trên người ngươi phải có bí mật gì chứ?
Nếu chỉ có một con, Phượng Hoàng sẽ không hoài nghi Tô Dương có vấn đề. Nhưng nếu cả hai con Sủng thú đều như thế, kết hợp với sự tiến bộ nghịch thiên của Tô Dương, Phượng Hoàng chỉ có thể chuyển sang nghi ngờ Tô Dương.
- Bí mật?
Tô Dương cười cười.
- Trên người ai mà không có bí mật? Trên người ngươi có, đương nhiên trên người ta cũng có. Đúng không?
Phượng Hoàng nhìn Tô Dương bay về phía vết nứt không gian, tức giận nói:
- Ngươi đúng là cái thứ không khiến người ta thích được!
Tô Dương không quay đầu lại, chỉ xua tay nói:
- Thật ra ta là một kẻ rất được người khác thích. Vấn đề là ở ngươi!
- Ở ta?
- Đúng vậy! Ngươi không phải người!
Thân ảnh Tô Dương lóe lên, xuất hiện trước mặt Kim Lân Mỹ Nhân Ngư.
- Chủ nhân!
- Tô tướng quân!
Không có mệnh lệnh của Tô Dương, các nàng cũng không dám nghỉ ngơi.
- Có thể nghỉ ngơi rồi, các ngươi đều đã tận lực. Biểu hiện của các ngươi cũng không tệ lắm!
Giai Tư, Kim Lân Mỹ Nhân Ngư, Nhân Diện Tri Chu, trên gương mặt mệt mỏi của một người hai thú đều lộ ra nụ cười.
Tiểu Ngư nói:
- Chủ nhân, chúng ta còn có thể chiến đấu!
- Coi như hết rồi.