Thôi Trần Hoàn nhìn lấy quỳ gối dưới chân Tần Tiểu, cũng biết hắn không có cái này vinh hạnh sử dụng vị Tân Tiểu Vương Giả cấp Ngự Thú Sư, rõ ràng đối phương đã tự đoạn đường của bản thân nha!
- Tần Tiểu, hình như ngươi đã hiểu sai một vài việc.
- Hiểu sai?
Tần Tiểu nghi hoặc nhìn Trần Hoàn, không phải biết mình đã hiểu sai chỗ nào.
- Vị Tô tướng quân này là khách quý của Thanh Loan quốc chúng ta, là... Nói chung, hiện tại Thanh Loan quốc chúng ta đang có quan hệ hợp tác bình đẳng với Vân quốc Liên Bang, nên ngươi và hắn không phải là đồng liêu gì cả.
- Cái gì? Điều đó không có khả năng! Đây tuyệt đối không có khả năng! Các ngươi mạnh đến thế cơ mà!
Hai mắt Tần Tiểu trợn tròn, giống như sắp phát điên đến nơi. Có đánh chết hắn, hắn cũng không tin Vân quốc Liên Bang lại có thể hợp tác với Thanh Loan quốc.
Hắn đã biết thực lực của Thanh Loan quốc, bất kì một vị tướng quân nào trong quân đội này cũng có thể giết chết một con Đế cấp Hung thú, đơn giản như giết gà vậy.
Thanh Loan quốc cường đại như thế, sao có thể buông tha khối thịt mỡ Vân quốc Liên Bang này chứ?
Nói Thanh Loan quốc quan hệ hợp tác bình đẳng với Vân quốc Liên Bang, có đánh chết hắn cũng không tin.
- Đúng là chúng ta rất cường đại.
Trần Hoàn cười cười, lại chỉ vào Tô Dương nói tiếp:
- Nhưng Tô tướng quân cũng rất cường đại, đáng để Thanh Loan quốc chúng ta tôn trọng.
- Điều đó là không thể! Hắn chỉ là một Vương Giả cấp Ngự Thú Sư nho nhỏ... cùng lắm là một Hoàng cấp Ngự Thú Sư...
Tần Tiểu vẫn còn đang phủ nhận.
Tô Dương trong ấn tượng của hắn vẫn là ở thời điểm chiến dịch mấy năm về trước. Hắn không tin!
Nếu không phải trước đó chiến đấu với quân đội Thanh Loan quốc, vết thương để lại vẫn còn gây đau đớn, hắn sẽ nghĩ rằng mình đang nằm mơ!
- Đúng vậy!
Thấy Tần Tiểu bị đả kích, giống như sắp phát điên đến nơi, Trần Hoàn liền không muốn lãng phí thêm thời gian cho một người điên. Hắn hỏi Tô Dương:
- Tô tướng quân, ngươi định xử lý như thế nào?
- Giết thôi!
Vẻ mặt Tô Dương đây ghét bỏ, nói.
Trần Hoàn hỏi dò:
- Vậy giết cả tộc hắn?
Thân là Vương Giả cấp Ngự Thú Sư, Tần Tiểu tuyệt đối có tư cách che chở tộc của hắn không chịu cảnh làm nô lệ. Nhưng Trần Hoàn nghe ra được, Tô Dương và kẻ điên này trước đây chắc chắn từng có mâu thuẫn.
Diệt tộc?
Tô Dương suy nghĩ một chút, lạnh nhạt:
- Ừm... ngươi muốn làm thế nào thì cứ làm đi.
- Được!
Trần Hoàn gật đầu, xoay người nói với tướng quân đứng cạnh:
- Đem tên Tần Tiểu này đi giết, đồng thời xử tử toàn bộ tộc nhân của hắn.
- Vâng, tướng quân.
Vị tướng quân kia không dám trái lệnh. Hắn đã nhận ra, vị Tô tướng quân này có địa vị cực cao trong mắt Trần Hoàn.
Trần Hoàn suy nghĩ một chút lại nói:
- Đúng rồi! Nếu sau này còn có tù binh đề nghị chúng ta tấn công Vân quốc Liên Bang, các ngươi cũng không cần hỏi nữa, mặc kệ đối phương có thực lực gì, trực tiếp diệt toàn tộc, hiểu chưa?
Trong suy nghĩ của Trần Hoàn, toàn bộ tiểu thế giới Thủy Lam Tinh này sẽ không thể còn ai có thiên phú và thực lực như Tô Dương.
Gần đây Trần Hoàn cũng nhận được chỉ lệnh của Tân Long Vân.
Tần Long Vân nói cho hắn biết, thực lực của Tô Dương đã vượt qua mình, bảo hắn lúc hoạt động ở Thủy Lam Tinh phải cẩn thận hỏi qua ý kiến của Vân quốc Liên Bang, nhất là ý kiến của Tô Dương.
Trong chỉ lệnh của Tần Long Vân, chỉ thiếu nói trắng ra là Trần Hoàn phải dỗ Tô Dương cho tốt! Với thực lực hiện nay của Tô Dương, Thanh Loan quốc bọn họ không thể tùy tiện đắc tội được, khiến quan hệ hai bên càng thêm gắn bó là chuyện quan trọng nhất!
Vị tướng quân kia tuân lệnh nói:
- Đã hiểu, tướng quân.
Tiến vào lều, Trần Hoàn cười hỏi Tô Dương:
- Tô tướng quân, xử lý như thế ngươi có hài lòng không?
- Rất hài lòng!
Tô Dương vô cùng thưởng thức nhìn Trần Hoàn. Trách không được Trần Hoàn có thể trở thành tâm phúc của Tân Long Vân, năng lực làm việc này đúng là rất xuất sắc!