Phượng Hoàng nhớ lại nói.
- Đó đã là chuyện từ ngàn năm trước.
Tô Dương nói thầm một tiếng quả nhiên. Một Ngự Thú Sư đại thế giới có thể dung hợp vô số thế giới khác sẽ không đơn giản như vậy.
- Phượng Hoàng, ngươi có cha mẹ chứ?
- Không có cha mẹ, chẳng lẽ ngươi nghĩ ta chui ra từ trong đá sao?
- Có thể nói ta nghe một chút chuyện của cha mẹ ngươi không?
- Ngươi muốn làm gì?
Phượng Hoàng cảnh giác hỏi.
- Không làm gì, ta chỉ là hiếu kỳ về thế lực ở Ngự Thú Sư đại thế giới.
- Ta không biết nhiều.
Tịch Diệt Phượng Hoàng nói.
- Những Thần Thú như chúng ta cũng không giống với nhân loại các ngươi, thích tụ tập cùng một chỗ, ta mới vừa chứng kiến thế giới không lâu đã bị đuổi đi...
- Được rồi!
Tô Dương cảm giác Phượng Hoàng không muốn nhiều lời. Hắn cũng không miễn cưỡng.
- Giai Tư, thu dọn đồ đạc, chúng ta trở về thôi!
Giai Tư chần chờ một chút, hỏi:
- Không trấn thủ vết nứt không gian nữa sao?
- Có Tịch Diệt Chi Hỏa của ta, trong vòng nửa năm sẽ không có Hung thú dám tiến vào.
Phượng Hoàng tự tin nói.
- Cho dù là Thần Thú cũng phải suy nghĩ một chút, xem bản thân có phải đối thủ của ta hay không.
Số Tịch Diệt Chi Hỏa phủ kín khe nứt kia có thể hiểu là một loại tiêu ký, tiêu ký của Tịch Diệt Phượng Hoàng. Muốn xông vào Thủy Lam Tinh thế giới, thì phải làm tốt chuẩn bị đánh một trận với Tịch Diệt Phượng Hoàng.
- Tốt lắm!
Động tác Giai Tư rất nhanh, chỉ trong mười phút đã thu dọn xong vật dụng. Tô Dương ra khỏi biệt thự, gọi tiểu San của Mỹ Nhân Ngư tộc đến.
- Tiểu San, chúng ta phải rời đi.
Tiểu San nhìn thoáng qua mẫu thân vẫn còn bị băng phong, nhỏ giọng nói:
- Tô tướng quân, nhưng mẫu thân của ta...
Tô Dương suy nghĩ một chút, vung tay lên, phát động năng lực không gian, Đế cấp Kim Lân Mỹ Nhân Ngư bị băng phong biến mất khỏi lớp băng.
Đế cấp Kim Lân Mỹ Nhân Ngư vừa xuất hiện, liền nằm sấp trên mặt đất, không đứng lên nổi. Nàng quỳ rạp trên mặt đất, thân thể lạnh run.
Tuy rằng bị băng phong, nhưng nàng vẫn có ý thức, những chuyện xảy ra bên ngoài sông băng nàng đều thấy được.
Chỉ trong vòng hai tháng, hạt giống ươm trong vườn hoa còn chưa kịp nảy mầm, nhưng Tô Dương đã từ Đế cấp Ngự Thú Sư tăng tiến như diều gặp gió, trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư.
ỗ thế giới này chính là quy luật cá lớn nuốt cá bé, thế giới của Hung thú càng hơn thế. Chỉ cần có thực lực, đi tới chỗ nào cũng sẽ được tôn trọng.
Trước mặt những Hung thú khác, nàng là Đế cấp cực phẩm Hung thú. Nhưng ở trước mặt Tô Dương, nàng chính là một con kiến có thể bị nghiền nát bất kì lúc nào.
Chênh lệch giữa Đế cấp cực phẩm Hung thú cùng Thần cấp hạ phẩm Thần Thú như trời với đất. Mẫu thân tiểu San hiểu rất rõ, hiện tại nàng chỉ có thể cúi đầu. Nếu nàng chỉ có một mình, nàng còn có thể lựa chọn dẫu có chết cũng bất khuất. Nhưng nàng còn có Tiểu San, còn có một nhóm đồng tộc lớn!
Mẫu thân của Tiểu San nhẹ nhàng hô:
- Tô tướng quân!
Tô Dương nhìn Kim Lân Mỹ Nhân Ngư đang run cầm cập, hỏi:
- Ngươi có còn dị nghị gì về kế hoạch cho Thủy Lam Tinh dung hợp từ vết nứt không gian ở Nam Cực của ta không?
- Không có!
Chính xác mà nói, là không dám có.
Dù cho nó là Đế cấp cực phẩm Hung thú, muốn phá hủy mở rộng vết nứt không gian cũng không phải chuyện dễ dàng, cần tốn một khoảng thời gian nhất định. Nhưng có Tô Dương ở đây, sẽ không cho nó thời gian đó. Huống hồ hỏa diễm đang cháy hừng hực chỗ vết nứt không gian kia càng không phải thứ nó có thể chạm vào.
Phượng Hoàng cười nói:
- Không ngờ ngươi lại muốn cho Thủy Lam Tinh dung hợp từ chỗ này. Chẳng lẽ ngươi không biết đối diện là lãnh địa của ta sao?
- Không dám!