Nếu con Thú Thần kia chạy mất, Tô Dương thật sự rất khó để tìm ra nó. Nếu như bây giờ nó đang chạy tới, thì không thể tốt hơn được nữa.
Nhất định nó đang giận điên lên!
Tiểu Điệp nhìn thoáng qua Mặc Y:
- Nếu như nó biết được Mặc Y đã làm gì, nói không chừng càng điên cuồng hơn.
Mặc Y cười cười, không thèm nói lại.
Trước giờ, tình cảm giữa Tiểu Điệp cùng Mặc Y luôn khá tốt. Dẫu sao, trước khi Mặc Y ra đời, Tiểu Điệp đã giao tiếp với chúng nó.
Tô Dương nói:
- Không biết nó có nhận ra ta hay không!
- Hơn phân nửa là nhận ra chúng ta rồi!
Tiểu Điệp hấp tấp nói:
- Nó đã phát hiện ra chúng ta, mới vừa điều chỉnh phương hướng.
Với tốc độ của Bạo Phong Chi Ưng, một lát nữa nó mới đuổi kịp.
- Ừm!
Tô Dương nghiêm túc gật đầu, nói:
- Mọi người chuẩn bị sẵn sàng, mục tiêu thật sự của chúng ta sắp tới!
Mặc dù Tô Dương phán đoán đối phương đang bị thương, hắn cũng sẽ không xem nhẹ đối phương. Nếu như đối phương thật sự có thể đánh qua một trận với Tịch Diệt Phượng Hoàng, lại có thể chạy thoát khỏi Tịch Diệt Phượng Hoàng, vậy thì chắc chắn thực lực của đối phương rất mạnh.
Lạc đà gầy vẫn hơn ngựa béo, cho dù Thần Thú có trọng thương thì vẫn là Thần Thú!
Mười giây đồng hồ sau, Bạo Phong Chi Ưng nhắc nhở Tô Dương, nó thấy được một con Hung thú đáng sợ.
Con mãnh thú kia có hình thể rất lớn, sắp vượt qua cả Đại Địa Bạo Hùng. Hình dáng của nó gần như là giống y đúc một nửa pho tượng Tô Dương tìm thấy trong Thú Thần Giáo, nên có thể phán định nó chính là Thú Thần!
Sao lại là giống y đúc một nửa chứ?
Bởi vì thân thể của nó, bên trái là dáng dấp như pho tượng Thú Thần Giáo, mà bên phải thì bao trùm bởi vô số xúc tua màu đen.
Đương nhiên, còn có một điểm khác biệt nữa là, nó còn sống.
Nhưng thoạt nhìn thì xấu hơn pho tượng tìm được trong Thú Thần Giáo năm đó rất nhiều.
- Hạ Na, rời đi, cẩn thận bị ảnh hưởng!
- Vâng, Tô tướng quân!
Hạ Na lập tức cho Tô Dương một kỹ năng May Mắn, cũng không quan tâm rốt cuộc có hữu dụng hay không. Sau khi nàng làm xong liền trực tiếp nhảy khỏi Bạo Phong Chi Ưng, không dây dưa đài dòng. Nàng rất hiểu thực lực của bản thân mình, ở lại chiến trường chắc chắn sẽ khiến Tô Dương phân tâm.
Hai mươi giây sau, Tô Dương rốt cuộc thấy được con Thú Thần kia.
Mà con Thú Thần kia thì đã ngừng lại từ sớm, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm Tô Dương. Rất hiển nhiên, cho dù Tô Dương đang ở trên cao, nó cũng đã phát hiện ra Tô Dương từ lâu.
Ngay thời khắc Tô Dương xuất hiện trong tầm mắt nó, nó liền cấp tốc bay lên trời cao, tốc độ di chuyển còn nhanh hơn Bạo Phong Chi Ứng một chút!
Chỉ trong một cái liếc mắt, Tô Dương đã nhìn ra thông tin của Thú Thần.
Hung thú tên Vạn Tu Hắc Mộng Yểm, đẳng cấp Thần cấp trung phẩm, trạng thái trọng thương!
Trước thử một chút!
Coi như đối phương là Thần cấp trung phẩm Thú Thần, thì sao chứ? Tô Dương vẫn phải thử một phen mới được!
Nếu không không địch lại nổi, lúc đó lại tính đến chuyện chạy trốn.
Thất Thải Mê Huyễn Điệp nhận thấy được nguy hiểm, trong nháy mắt dựng lên Linh Hồn bình chướng.
Ngay sau đó, Linh Hồn bình chướng bị nghiền nát, ngay cả Tô Dương, Bạo Phong Chi Ưng, Hư Không Du Linh cũng phải hứng chịu một ít Tinh Thần Trùng Kích, nhưng vấn đề không lớn.
Bản thân con Vạn Tu Hắc Mộng Yểm với thực lực Thần cấp trung phẩm này đang trong trạng thái trọng thương, lại cộng thêm Linh Hồn bình chướng đã cản lại phần lớn thương tổn, nên đám Tô Dương không bị ảnh hưởng quá nhiều.
Tô Dương từng có kinh nghiệm giao thủ với Thanh Loan Điểu, nên liền đoán được, thực lực mà đối phương có thể phát huy ra rất có thể sẽ mạnh hơn Thần cấp hạ phẩm Thần Thú thông thường một chút, nhưng chắc chắn không có đạt tới Thần cấp trung phẩm!
Thất Thải Mê Huyễn Điệp lại dựng lên Linh Hồn bình chướng, công kích của Vạn Tu Hắc Mộng Yểm lại xuất hiện lần nữa.
Nhưng lúc này đây, sau khi Linh Hồn bình chướng bị nghiền nát, chỉ còn lại một mình Bạo Phong Chi Ưng, mà Tô Dương và Thất Thải Mê Huyễn Điệp thì đã biến mất đâu không thấy...