Hai mươi ngày trôi qua, tâm tình Vân trưởng lão bắt đầu xuống dốc, có nhiều chuyện hơn nữa cũng sẽ tới lúc nói hết. Trong mấy ngày gần đây, Vân trưởng lão và Tô Dương đã nói rất nhiều chuyện, nếu còn nói tiếp nữa, thì chỉ còn bí ẩn và việc cơ mật.
Một tháng trôi qua, Vân trưởng lão đã có chút chịu không nổi.
Nàng nhìn về phía Tô Dương, lúc này Tô Dương đã cho Ứng Long ra, còn Bạo Tạc Viêm Ma thì để nó bám vào người mình. Nhìn hắn tung hỏa cầu, phóng ra tiểu hỏa ưng, nổ đến vui thích, khóe miệng Vân trưởng lão liền nhếch lên, nàng cười hỏi:
- Tô tướng quân, ngươi không cảm thấy tẻ nhạt sao?
- Còn tốt chán!
Tô Dương cười nói:
- Không phải chúng ta muốn thăm dò con Phượng Hoàng kia sao?
- Đúng vậy!
Tìm tòi trong thế giới dung nham dưới lòng đất một tháng, bọn họ không thu hoạch được gì, nhưng bọn họ vẫn chưa đi hết Phượng Hoàng lĩnh. Kỳ thực, vì một con Thần Thú, bọn họ có thể theo đuổi một năm, mười năm, thậm chí trăm năm. Chẳng qua thế giới dưới lòng đất thực sự quá hoang vu, quá nhàm chán.
- Tô Dương, may mà có ngươi!
- Có ta?
- Nếu như không có ngươi, chắc ta sẽ nhàm chán chết mất!
Vân trưởng lão cười nói. Tô Dương cười cười, không để ý.
Mấy lời này của Vân trưởng lão có hơi cường điệu quá. Không có hắn, chắc chắn sẽ buồn chán, nhưng không thể nào buồn chán đến chết được.
- Tô Dương, ngươi có từng nghĩ sẽ gia nhập vào Bát Bảo Trai không?
- Bây giờ ta là tướng quân của Liên Bang!
- Chuyện đó không hề xung đột với việc ngươi gia nhập vào Bát Bảo Trai!
Vân trưởng lão nói.
- Cũng giống như ta, ta không chỉ là trưởng lão của Bát Bảo Trai, mà còn là hoàng tộc Vu Vân quốc.
- Vụ Vân quốc?
Tô Dương biết quốc gia này.
Quốc gia này có thể xem là một quốc gia khá nổi danh, mạnh hơn Thanh Loan quốc không ít. Nhưng lại cách Thanh Loan quốc khá xa, rất khó ảnh hưởng đến Thanh Loan quốc.
Gần Thanh Loan quốc, mạnh nhất chính là Thần Phong quốc. Hai quốc gia thường xuyên xảy ra xung đột va chạm. Chung quanh Thanh Loan quốc và Thần Phong quốc là một vài quốc gia loại nhỏ. Những quốc gia nhỏ này không có thần cấp Ngự Thú Sư, chỉ có thể phụ thuộc vào Thanh Loan quốc hoặc Thần Phong quốc, cầu sinh từ trong kẽ hở.
- Đúng vậy, chính là Vu Vân quốc, ngươi từng nghe qua sao?
- Từng nghe qua! †
- Kiểu như ngươi không phải Bát Bảo Trai dòng chính, cho dù là Thần cấp Ngự Thú Sư, muốn gia nhập vào Bát Bảo Trai thật sự rất khó khăn. Không chỉ phải có thực lực cường đại, mà còn vượt qua được khảo hạch, sau đó được các trưởng lão khác đảm bảo đề cử, cuối cùng còn phải được đa số các trưởng lão khác đồng ý, mới có thể gia nhập vào Bát Bảo Trai!
Vân trưởng lão cười tủm tỉm nhìn Tô Dương, nói:
- Muốn được trưởng lão đề cử rất trắc trở, bởi vì một khi xảy ra chuyện, trưởng lão đề cử ngươi cũng sẽ bị liên lụy, cho nên hầu hết các trưởng lão đều không muốn đảm bảo cho những người khác.
- ỒI Không biết có phải là Tô Dương ảo giác hay không, mà hắn luôn cảm thấy, Vân trưởng lão muốn trở thành người bảo đảm cho hắn.
- Tô Dương, ngươi có ý muốn vào Bát Bảo Trai không?
- Còn chưa quyết định chắc chắn được!
- Kỳ thực, đối với ngươi mà nói, gia nhập vào Bát Bảo Trai có rất nhiều chỗ tốt. Bát Bảo Trai chúng ta vẫn được xem là có chút thế lực ở Ngự Thú Sư đại thế giới.
Ngươi sinh ra ở tiểu thế giới, có thể đột phá đến Thần cấp đã là kỳ tài ngút trời, nhưng con đường tiếp theo sẽ rất gian nan. Nếu ngươi gia nhập vào Bát Bảo Trai, sẽ có rất nhiều tiền bối chỉ dẫn đường đi nước bước cho ngươi.
Còn nữa là, một khi ngươi gia nhập vào Bát Bảo Trai, quốc gia của ngươi có thể vững vàng xuất hiện ở Ngự Thú Sư đại thế giới, không có bất kì thế lực chung quanh nào dám động đến các ngươi!
Những đạo lý này, Tô Dương đều hiểu.
Hắn hiếu kỳ là, vì sao Vân trưởng lão lại nói nhiều với hắn như vậy. Chẳng lẽ là Bát Bảo Trai muốn mời chào hắn?
Nhưng này cũng không giống!