Hạ Na ngu người.
Ban nãy, lúc chờ Tô Dương, quả thực nàng có nhìn thấy một con Hỏa Điểu cực lớn bay ngang qua không trung. Lúc ấy nàng rất lo lắng cho Tô Dương, lo lắng Tô Dương chiến đấu với Thú Thần, không biết con Thần Thú Phượng Hoàng kia có ảnh hưởng đến Tô Dương hay không.
Sau khi thấy được Tô Dương bình an trở về, nàng cũng không hề liên hệ người con gái xinh đẹp trước mắt với con Phượng Hoàng Thần Thú kia. Chỉ cho rằng Tô Dương lại ở chỗ nào kiếm ra một cô gái xinh đẹp nữa rồi...
- Thần Thú sao!
Đây vẫn là lần đầu tiên Hạ Na nhìn thấy Thần Thú thật sự.
- Tiểu muội muội này tên là gì? Có vẻ thiên phú rất tốt, dáng vẻ cũng rất không tệ.
- Hạ Na, phó quan của ta.
Tô Dương giới thiệu.
- Hạ Na, sau này chúng ta sẽ là bạn bè!
Tịch Diệt Phượng Hoàng vừa cười vừa nói.
- Ngươi có thể gọi ta là Phượng Hoàng tỷ tỷ.
Hạ Na gọi Phượng Hoàng tỷ tỷ cũng không quá phận. Phỏng chừng tuổi tác của Tịch Diệt Phượng Hoàng đủ để làm tổ tông nàng!
- Phượng Hoàng tỷ tỷ, có phải tám năm trước ngươi đã tới Vân quốc Liên Bang rồi không?
Hạ Na kích động hỏi.
- Đúng thế.
- Lúc đó ta có nhìn thấy ngươi, thật xinh đẹp!
Phụ nữ luôn thích những thứ xinh đẹp, đàn ông cũng vậy.
- Ngươi cũng rất đẹp!
- Đúng rồi, Tô tướng quân, con Thú Thần kia thế nào?
- Giết chết rồi.
Tô Dương cười nói.
- Được sự giúp đỡ của Phượng Hoàng.
- Thật tốt quá! Đám Thú Thần Giáo cặn bã kia xong đời rồi!
- Bây giờ chúng ta đi Thanh Hồ thành, nói việc này cho Vu tướng quân biết, chuyện còn lại thì để bọn họ tự xử lý.
- Ừm.
Hạ Na gật đầu, ánh mắt sáng rực nhìn Tô Dương.
- Đúng rồi, Tô tướng quân, sao ngươi có thể ký kết khế ước với Phượng Hoàng tỷ tỷ?
Hạ Na nghi ngờ hỏi.
- Các ngươi mới gặp nhau được bao lâu đâu? Chưa đến mười phút Hiện tại, Hạ Na cứ như một em bé hiếu kỳ.
- À thì... nếu ta nói là do sức quyến rũ bản thân, ngươi có tin không?
- Tin chứ!! Tin!
Hạ Na chăm chú gật đầu.
Ngoại trừ cái này ra, dường như không còn cách giải thích nào khác.
Đi tới Thanh Hồ thành, Tô Dương nhìn thấy Vu Trừng Hải cùng Bành Hướng Minh. Đám người Vu Trừng Hải đang đứng trên đống phế tích tường thành, chỉ huy xử lý chiến trường. Nhìn thấy Tô Dương trở về, bọn họ đều thả lỏng một hơi.
Còn con Hỏa Diễm Phượng Hoàng thì bọn họ không nhận ra. Dẫu sao, con Hỏa Diễm Phượng Hoàng này quá chênh lệch với con Thần Thú mới đi ngang qua ban nãy.
Hỏa Diễm Phượng Hoàng mà đám người Tô Dương đang cưỡi là phân thân của Tịch Diệt Phượng Hoàng. Vì để không gây ra náo động quá lớn, Tịch Diệt Phượng Hoàng còn đặc biệt thu bớt năng lượng của phân thân Hỏa Diễm Phượng Hoàng lại, khiến nó nhỏ đi không ít.
Bọn Vu Trừng Hải cho rằng, đây là Sủng thú Hỏa hệ mà Tô Dương mới ký kết gần đây.
Vu Trừng Hải nói:
- Tô tướng quân, ngươi không có tìm được con Thú Thần kia à?
Không tìm được cũng không sao. Chúng ta có thể nghỉ ngơi vài ngày, chờ ngươi nghỉ ngơi dưỡng sức, lại đi gây sự với Thú Thần Giáo!
Bành Hướng Minh cũng nói:
- Tô tướng quân, ngươi trở về là tốt rồi. Hình như khi nãy con Phượng Hoàng từng đi ngang qua Vân quốc Liên Bang chúng ta tám năm về trước lại xuất hiện, chúng ta đã rất lo lắng cho ngươi.
Tô Dương bất đắc dĩ nói:
- Các ngươi nghĩ nhầm rồi!
Hạ Na hưng phấn nói:
- Tô tướng quân đã giết chết con Thần Thú đó!
- Giết rồi?
- Thật sao?
Vu Trừng Hải cùng Bành Hướng Minh cực kỳ kích động nhìn về phía Tô Dương.
- Đúng vậy.
Tô Dương gật đầu đáp, lại nói:
- Từ nay Tây Bắc sẽ không còn Thú Thần!