Phượng Hoàng cười tủm tỉm nói với Liễu Mộng Vân:
- Mộng Vân à, cái cụm từ gã đàn ông cặn bã là dùng để hình dung loại người như Tô Dương, đúng không?
- Gần đúng rồi đấy!
Liễu Mộng Vân gật đầu.
Tô Dương trừng mắt nhìn Phượng Hoàng, trong lòng thầm nghĩ, sau này nhất định phải tính sổ với nàng!
- Ta giỡn thôi!
Phượng Hoàng cười nói.
- Tô tướng quân không nên để bụng.
- Không có việc gì, ta không thèm để ý, ta rất rộng lượng!
Tô Dương cũng cười, cười tươi đến nỗi lộ ra hai hàng răng trắng.
Đã lâu không gặp nhau, vừa về đến phòng Tô Dương đã bắt đầu chủ động.
- Chờ một chút, sát vách có Phượng Hoàng tỷ tỷ, ngươi nói xem, nàng ấy có thể nghe thấy không?
Thần Thú Phượng Hoàng, đương nhiên có thể nghe được!
Hiện tại, Tô Dương có chút bất mãn với con Phượng Hoàng kia.
- Không có việc gì, nghe được thì thế nào? Chúng ta là vợ chồng hợp pháp!
Tô Dương thấp giọng nói bên tai Liễu Mộng Vân.
- Nó không xen vào được!
Tô Dương mới không thèm để ý đến cảm thụ của Phượng Hoàng.
Trước khi vào nhà, hắn đã hỏi qua Phượng Hoàng, nhưng Phượng Hoàng lại không muốn vào không gian ngự thú. Phòng ở mà thành chủ sắp xếp cho có chất lượng rất tốt, cách âm cũng không thành vấn đề, nếu như Phượng Hoàng thật sự nghe được, chỉ có thể trách lỗ tai nó quá thính.
Sáng sớm, lúc Tô Dương và Liễu Mộng Vân xuống dưới ăn điểm tâm, Phượng Hoàng mới ngửi thấy mùi thơm mà đi ra khỏi phòng. Nó vẫn khá có hứng thú với thức ăn của nhân loại.
Phượng Hoàng còn chưa xuống lầu đã hỏi:
- Ngày hôm nay ăn cái gì?
- Sữa đậu nành, bánh quẩy!
- Ta còn chưa ăn qua bánh quẩy!
- Phượng Hoàng tỷ tỷ xuống đây ăn đi!
Liễu Mộng Vân hô lên.
Liễu Mộng Vân vẫn rất khách khí với Phượng Hoàng. Đối với Tô Dương mà nói, Thần cấp Sủng thú là rất quan trọng.
- Được!
Tô Dương nhỏ giọng hỏi Liễu Mộng Vân:
- Mấy ngày kế tiếp ngươi còn phải làm việc sao?
- Công việc còn phải làm trong ba ngày nữa, đại khái phải chạy hết tất cả khu vực thuộc quản hạt của Tổng quân bộ.
Liễu Mộng Vân nói.
- Sau khi củng cố xong toàn bộ nơi trú ẩn trong khu vực quản hạt của Tổng quân bộ, ta cũng muốn nghỉ ngơi một chút, đã ra ngoài hơn một tháng rồi.
- Ừ, Tô Dương suy nghĩ một chút lại nói tiếp:
- Chờ đưa ngươi đến tòa thành tiếp theo, ta muốn đến điểm dung hợp ở khu vực biển sâu phía Đông Nam một chuyến, xem thử tình huống chỗ Giai Tư. Nếu không có vấn đề lớn, ta sẽ trở về rất nhanh.
- Ù, Liễu Mộng Vân cũng biết Tô Dương lo lắng cái gì.
Tô Dương nhìn Phượng Hoàng, hỏi:
- Chỗ có vết nứt không gian đó thông đến lãnh địa của ngươi sao?
Phượng Hoàng suy nghĩ một chút, đáp:
- Ừm!
- Có thể đánh tiếng với bên kia, bảo đám Hung thú Hỏa nguyên tố đó không tiến vào Thủy Lam Tinh được không?
Tô Dương chậm rãi nói tiếp:
- Hẳn là đám Hung thú Hỏa nguyên tố đó đều rất nghe theo lệnh ngươi, đúng chứ?
Nơi thông với vết nứt không gian ở Đông Nam Bộ là một địa phương có điều kiện cực kỳ ác liệt, nguyên tố Hỏa Diêm rất sinh động, lai còn khá bí ẩn. Chỉ cần thuộc hạ của Phượng Hoàng phong tỏa vị trí đó lại, những Ngự Thú Sư nhân loại khác muốn phát hiện hoặc đột phá chắc sẽ rất khó.
Cũng thuận tiện giải phóng Giai Tư ra ngoài.
Phượng Hoàng do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu:
- Có thể!
- Vậy là tốt rồi!
Sau khi đưa Liễu Mộng Vân đến nơi, Tô Dương mở Truyền Tống Môn, mang theo Phượng Hoàng nhảy qua. Mới vừa tiến đến địa giới khu vực biển sâu, Tô Dương liền nhìn thấy bầu trời màu lửa đỏ.
Từ trong vết nứt không gian lớn nhất, vô số Hung thú Hỏa nguyên tố vọt ra. Bọn chúng không chỉ nhuộm đẫm tầng mây dày đặc thành màu lửa đỏ, còn nhuộm cả đại dương đang cuồn cuộn sóng trào thành màu đỏ rực.
Trong gió to mưa lớn, biển cả gầm thét, sóng lớn dâng cao, cảnh tượng như ngày tận thế.