Rơi Xuống ở chỗ Trần Hoàn hai ngày, Tô Dương trở về Thanh Loan quốc.
Mới vừa trở lại Thanh Loan quốc, Tô Dương liền nghe được một tin tức tốt. Hệ thống nói cho hắn biết, Địa Ngục Huyết Đằng Hoa đã thăng cấp đến Thần cấp hạ phẩm.
Như vậy, Tô Dương đã có Đại Địa Bạo Hùng, Địa Ngục Huyết Đằng Hoa, Tịch Diệt Phượng Hoàng và Ứng Long là bốn con Thần cấp hạ phẩm Sủng thú.
Thực lực của hắn đã vượt xa Thần cấp Ngự Thú Sư bình thường ở Ngự Thú Sư đại thế giới!
Đón Địa Ngục Huyết Đằng Hoa về, ngay lúc Tô Dương định đi tìm Tần Tiểu Tiểu, hắn lại nghe được âm thanh gợi ý khác từ Hệ thống khiến hắn phải kinh ngạc.
“Đinh! Sủng thú Tịch Diệt Phượng Hoàng của ngươi từ Thần cấp Ị?
hạ phẩm, thoái hóa đến Đế cấp cực phẩm Thoái hóa?
Thần Thú còn có thể thoái hóa?
Đây là ý gì?
Vô duyên vô cớ, làm sao lại thoái hóa?
Không phải nó vẫn ở trong không gian ngự thú sao?
Vẻ mặt Tô Dương trầm xuống, hắn lôi Tịch Diệt Phượng Hoàng từ trong không gian ngự thú ra. Đúng là có bị chống cự lại một chút, nhưng dù sao hắn cũng là chủ nhân nha! Cho dù Sủng thú không muốn ra ngoài, hắn vẫn có thể lôi Sủng thú ra.
Phượng Hoàng đi ra, cúi đầu, có chút ngượng ngùng nhìn Tô Dương, biểu hiện này hoàn toàn khác hẳn với tính cách thường ngày của nàng.
- Phượng Hoàng, nói cho ta biết, đây là chuyện gì xảy ra?
Tô Dương trực tiếp hỏi.
Hắn nhìn thoáng qua bảng skills của Tịch Diệt Phượng Hoàng.
Khá lắm!
Phía sau cái tên Tịch Diệt Phượng Hoàng lại có hai chữ (Thoái Hóa). Tô Dương không tin Phượng Hoàng lại vô duyên vô cớ thoái hóa.
Điều duy nhất khiến Tô Dương vui mừng chính là kỹ năng, tiềm lực trưởng thành, thiên phú của nó chưa hề xuất hiện hai từ (Thoái Hóa). Nếu như thiên phú, tiềm lực trưởng thành, kỹ năng của nó đều xuất hiện thoái hóa sẽ rất phiền toái.
Rất có thể Tịch Diệt Phượng Hoàng sẽ bị phế bỏ.
Tịch Diệt Phượng Hoàng xấu hổ nói:
- Ta từng bị Ngự Thú Sư nhân loại lừa ăn một loại trái cây.
- Trái cây gì?
- Nghe những nhân loại kia nói thì nó có tên là Luân Hồi quả!
- Hậu quả là gì?
- Thực lực bị thoái hóa...
- Vĩnh viễn sao?
Sắc mặt Tô Dương trấn định, hắn bình tĩnh nhìn Tịch Diệt Phượng Hoàng.
- Không phải!
Phượng Hoàng liên tục lắc đầu. Nó nói:
- Nếu là vĩnh viễn, chi bằng ta đi tìm chết còn hơn. Luân Hồi quả sẽ khiến cho thực lực và tâm trí ta thoái hóa cùng lúc, khi thực lực ta thoái hóa đến Hắc Thiết hạ phẩm, tâm trí ta cũng sẽ thoái hóa đến mức độ như trẻ con nhân loại mới được sinh ra. Khi ấy ta sẽ quên tất cả ký ức, kể cả thân phận của mình, chỉ còn lại bản năng.
Tô Dương trầm mặc.
Đây là lần đầu tiên hắn nghe nói đến Luân Hồi quả. Hiệu quả của quả này thật sự có chút cường đại đến... quá đáng!
Tịch Diệt Phượng Hoàng hít một hơi thật sâu, tiếp tục nói:
- Khi thực lực và tâm trí của ta giảm xuống đến mức thấp nhất, khi ta quên mất tất cả ký ức, hiệu quả của Luân Hồi quả sẽ kết thúc. Ta có thể chậm rãi trưởng thành, một lần nữa trở lại thực lực đỉnh phong.
- Có thể lấy lại ký ức không?
Tịch Diệt Phượng Hoàng nhìn Tô Dương, nhỏ giọng nói:
- Có thể. Nhưng thực lực thì chắc chắn là khôi phục lại như cũ.
Tô Dương hiếu kỳ hỏi:
- Vốn dĩ thực lực của ngươi là gì?
- Thần cấp thượng phẩm!
Hắn còn nhớ rõ, lần đầu tiên nhìn thấy Phượng Hoàng, nàng chính là Thần Thú hạ phẩm. Đó là chuyện của tám năm trước, lúc hắn mười ba tuổi.
- Thời điểm ngươi đối phó với Vạn Tu Hắc Mộng Yểm thì sao?
Phượng Hoàng mím môi một cái, trả lời:
- Thần Thú thượng phẩm!
Tô Dương gật đầu, rất nhiều chuyện hắn không hiểu được, rốt cuộc đã thông suốt.
- Những nhân loại kia hẳn là không đơn giản?
Tô Dương nhìn Phượng Hoàng hỏi.
- Bọn họ là muốn thu phục ngươi?