Bát Bảo Trai.
Quân Đội Thanh Loan Quốc kéo tới, đến ngày hai thế giới dung hợp, nhất định Vân quốc Liên Bang sẽ phải đánh một trận với Bát Bảo Trai.
Nếu Tần Long Vân không lừa hắn, như vậy nói không chừng Bát Bảo Trai sẽ làm giống hệt như ở Thanh Loan quốc, nỗ lực lũng đoạn tài nguyên mậu dịch của Vân quốc Liên Bang.
Tô Dương thật sự không thể nhẫn nhịn chuyện đó. Có thể nguyên nhân xuất phát từ Vân quốc Liên Bang, mà hắn cực kỳ chán ghét thương hội lũng đoạn, nhất là lũng đoạn trên phương diện vật tư mang tính chiến lược.
Một khì hình thành lũng đoạn, đối phương có thể không hay không biết làm suy yếu thực lực tổng hợp của một quốc gia.
Mặt khác, Tô Dương cũng đã chuẩn bị sẽ chen vào việc phân tranh thế lực ở chung quanh. Tương lai không lâu, chờ đến khi Vân quốc Liên Bang đi đến thế giới này, Vân quốc Liên Bang bọn họ nhất định phải chiến đấu.
Bảo trì trung lập ư?
Đừng suy nghĩ đến điều đó làm gì. Một kẻ từ bên ngoài đến, thực lực lại yếu ớt, sao có thể bảo trì trung lập?
Bảo trì trung lập có nghĩa là sẽ không có minh hữu, chứ chưa chắc đã không có kẻ địch!
Không có minh hữu, hoặc là ngươi có thể đối kháng với các thế lực chung quanh, hoặc là ngươi sẽ bị các thế lực chung quanh liên hợp lại, chia cắt. Nhất là cái loại từ bên ngoài đến như Vân quốc Liên Bang, vốn đã phải chịu sự kỳ thị và địch ý.
Cùng lúc đó, Trần Hoàn dẫn dắt quân đội, bắt đầu quét ngang toàn bộ thế giới Thủy Lam Tinh.
Đối mặt với quân đội được tám vị Đế cấp Ngự Thú Sư lãnh đạo, không chỉ các quốc gia bị càn quét, mà những khu vực có Hung thú cũng không có bất kì năng lực chống cự nào trước mặt tám vị Ngự Thú Sư này.
Nếu như Ứng Long vẫn còn ở, chắc chắn kẻ xâm lăng sẽ không thể làm càn như vậy. Nhưng Ứng Long đã bị Tô Dương mang đi.
Đương nhiên, cho dù Ứng Long vẫn còn ở, nó cũng khó lòng vượt qua sự tấn công của Thanh Loan quốc. Cho dù nó vượt qua được, xác suất lớn nhất vẫn là, phải đối mặt với sự săn bắt của các Thần cấp Ngự Thú Sư còn lại ở Ngự Thú Sư đại thế giới.
Thần Thú được sinh ra ở tiểu thế giới, một khi bị phát hiện, luôn chỉ có mấy kết cục.
Hoặc là sớm bỏ chạy khỏi tiểu thế giới, hoặc là bị giết chết, thu phục, không có khả năng bảo vệ được thế giới.
Quân đội của Thanh Loan quốc đánh vào Thương quốc trên biển trước. Thú Hoàng của Thương quốc trên biển trực tiếp bị chém chết, các giáo đồ may mắn sống sót, nhưng chỉ cần dám phản kháng, giết toàn bộ.
Ngự Thú Sư đầu hàng đều bị ép mang Cấm Ma Hạng Quyển, hoàn toàn áp chế Sủng thú của bọn họ vào trong không gian ngự thú. Dân thường và Ngự Thú Sư đều bị nhốt vào trong lồng tre, liên tục vận chuyển về phía Nam.
Quân đội Thanh Loan quốc dưới sự chỉ huy của đội trưởng, làm việc cực kỳ lưu loát, không hề lộn xôn.
- Lại có thể trở thành tín đồ của Thú Hoàng, nhân loại ở tiểu thế giới này quả nhiên quá yếu!
- Đúng vậy, sụp đổ quá dễ dàng, mà số lượng nhân loại cũng hơi ít.
- Hi vọng đến những lục địa còn lại có thể thu hoạch được nhiều hơn.
Những binh sĩ của Thanh Loan quốc không thỏa mãn trước chút thu hoạch ấy. Quả thực tài liệu Hung thú rất nhiều, nhưng vẫn chưa đủ. Hung thú có giá trị đều bị cường giả trong quân đội đánh chết, mà binh sĩ cấp thấp thì chưa đủ tư cách được chia sẻ chiến lợi phẩm có giá trị.
Bọn họ có một ít khổ lao, nhưng đừng mong được chia nhiều.
Mười vạn binh sĩ, khi phân phối xuống thật ra chẳng còn được bao nhiêu.
Ngoài ra, qua sưu hồn còn thu được tin tức.
Tiếp tục đi về phía Bắc sẽ gặp một siêu cường quốc, tên là Vân quốc Liên Bang. Quốc gia đó có diện tích lãnh thổ rộng lớn, nhân khẩu rất nhiều, thực lực cường đại.
Quân đội Thanh Loan quốc lập tức nóng hết cả mắt.
Cường quốc có nghĩa là nhân khẩu vô số, Ngự Thú Sư đông đảo!
Chỉ khi cướp bóc cường quốc, bọn họ mới có thể phát tài!
Những Ngự Thú Sư đến từ Ngự Thú Sư đại thế giới này đều có một loại tự tin mù quáng. Bọn họ tin tưởng vào thực lực bên mình, tuyệt đối vượt xa dân bản địa, nơi bọn họ đi qua, nhất định là đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, dễ như trở bàn tay.