Ngay sau khi Tô Dương thành công ký kết với Ứng Long, độ trung thành của Phượng Hoàng đối với hắn tăng lên đến 60 điểm, xem như đạt đủ tiêu chuẩn trung thành của một con Sủng thú.
Điều này làm cho Tô Dương thấy được hy vọng, nhưng chuyện duy nhất mà Tô Dương để ý là ý đồ của Phượng Hoàng đối với hắn. Rốt cuộc Phượng Hoàng đang có ý gì chứ?
Chẳng lẽ nó thật sự bị chinh phục bởi sự quyến rũ của mình?
Tô Dương cứ cảm thấy, chuyện này không hề đơn giản.
Ứng Long chỉ là bị thương ngoài da, đừng thấy Đại Địa Bạo Hùng đánh nhau rất điên cuồng, thật ra bên trong nó cũng là một con Sủng thú rất dịu dàng.
Ngược lại, vết thương của Đại Địa Bạo Hùng có chút nghiêm trọng, nhưng năng lực khôi phục của Đại Địa Bạo Hùng rất mạnh, nên Tô Dương cũng khá yên tâm.
Sau khi cho Dao Quang tiến hành trị liệu cho Đại Địa Bạo Hùng một chút, cầm máu sơ bộ xong, Tô Dương liền thu hồi Đại Địa Bạo Hùng và Ứng Long, rồi cùng với Huyết Ly trở lại trên lưng Phượng Hoàng.
- Ta nói này, Tô Dương, hình như ngươi rất thích cưỡi ta?
- Có chút chút!
Phượng Hoàng nghẹn họng, không biết trả lời như thế nào. Nó phát hiện, chính mình bị Tô Dương làm cho câm nín.
- Đến chỗ vết nứt không gian kia đi.
- Được!
Đứng trên lưng Phượng Hoàng, cảm nhận gió biển, nhìn bầu trời bao la và biển cả bát ngát, cả thể xác lẫn tinh thần Tô Dương đều thoải mái. Lâu nay hắn hiếm khi được hóng gió hay đi dạo như thế này.
Năng lực truyền tống của Hư Không Du Linh hoàn toàn thuận tiện, nhưng cũng làm hạn chế thời gian nghỉ ngơi của hắn.
Chuyện này cũng giống như phương tiện giao thông vậy. Có phương tiện giao thông đúng là rất thuận tiện, nhưng là thuận tiện để tăng ca...
Thu phục xong Ứng Long, những chuyện quan trọng Tô Dương phải làm đã tạm thời kết thúc.
Thông gia với Thanh Loan quốc, tiêu diệt Thú Thần, tạm thời giải trừ nguy cơ của Vân quốc Liên Bang. Thu phục Phượng Hoàng cùng Ứng Long, lấp đây vị trí Sủng thú còn trống, thực lực đại tăng. Hiện tại, hắn chỉ cần đánh bóng thực lực, chuẩn bị sẵn sàng mọi việc, nghênh đón thế giới dung hợp!
Ngắm nhìn bầu trời cùng cảnh biển, hưởng thụ gió mát thổi qua, nằm trên tấm lưng ấm áp của Phượng Hoàng, ngủ gà ngủ gật một lát, rốt cuộc bọn họ cũng đến được địa điểm dung hợp không gian.
- Đến rồi. Xuống đi!
Phượng Hoàng hóa thành hình người, trực tiếp ném Tô Dương xuống biệt thự trên sông băng.
- Tô tướng quân, Phượng Hoàng tỷ tỷ, các ngươi đã trở về?
Giai Tư cùng Tiểu Ngư ra đón.
Giai Tư tò mò hỏi:
- Thu phục được con Ứng Long kia rồi sao?
- Có ta ra trận, đương nhiên thành công!
Tô Dương mang theo Phượng Hoàng, Giai Tư và tiểu Ngư tiến vào biệt thự.
- Vậy bây giờ thực lực Tô tướng quân đặt vào Ngự Thú Sư đại thế giới thì ở trình độ nào? Hẳn là rất mạnh chứ?
Giai Tư tiếp tục hỏi.
Giai Tư vẫn rất tò mò chuyện ở Ngự Thú Sư đại thế giới, nhưng thật bất đắc dĩ, nàng và Liễu Mộng Vân đều giống nhau, trên tay còn việc, không cách nào tiến vào Ngự Thú Sư đại thế giới nhìn thử.
- Ta cũng không rõ, nhưng nếu dựa theo cách nói ở Thanh Loan quốc, chắc là trình độ đỉnh cấp.
- Tuyệt đối là đỉnh cấp!
Phượng Hoàng ở bên cạnh lên tiếng.
- Thần cấp Ngự Thú Sư đã được xem là cường giả đỉnh cao, nhưng bình thường trên tay bọn họ chỉ có một con Thần Thú, có thể sở hữu hai con Thần Thú chính là quái vật rồi!
Trong chuyện này, Phượng Hoàng rất có quyền lên tiếng.
Câu trả lời của Phượng Hoàng khiến Tô Dương càng thêm hiếu kỳ về Ngự Thú Sư đại thế giới.
Hiện tại, tin tức về Ngự Thú Sư đại thế giới của hắn chủ yếu đến từ hai nguồn, một là Nhân Ngư tộc, hai là Thanh Loan quốc.
Mạng lưới quan hệ của Vân quốc Liên Bang mới vừa được xây dựng, chưa nhiều tác dụng. Nhưng Phượng Hoàng thì khác, đừng thấy nó thoạt nhìn trẻ tuối, nó là Thần Thú đã sống tới ngàn năm, thậm chí cả vạn năm. Cộng thêm thiên phú nó xuất sắc, ắt hẳn xuất thân cũng rất bất phàm, nên biết rất nhiều bí ẩn.
- Phượng Hoàng, Ngự Thú Sư mạnh nhất mà ngươi từng gặp có thực lực thế nào?
- Mạnh nhất sao? Ta nhớ có một lão già sở hữu Thần cấp cực phẩm Thần Thú, không biết đã chết hay chưa.