Tịch Diệt Phượng Hoàng hỏi
- Ngươi có còn con Sủng thú xinh đẹp nào nữa không?
- Ách... Dao Quang, đi ra đi!
Bạch quang lóe lên, Dao Quang xuất hiện, Dao Quang nhìn Tịch Diệt Phượng Hoàng, trên gương mặt tuyệt mỹ cũng mang vẻ hiếu kỳ.
- Cũng rất xinh đẹp, cũng có tiềm lực phi phàm, ngươi thật sự là rất có mắt nhìn!
Tô Dương hoài nghi, phải chăng mình đã nghĩ quá đơn giản về Tịch Diệt Phượng Hoàng, rất có thể nó không chỉ là nhan khống mà thôi.
Tịch Diệt Phượng Hoàng nhìn Tô Dương, tò mò hỏi:
- Ngự Thú Sư vừa trẻ tuổi vừa có thực lực như ngươi thật đúng là hiếm thấy. Ngươi là cường giả nhân loại quật khởi gần đây sao?
- Có lẽ vậy!
- Ngươi tên là gì?
- Tô Dương!
- Tô Dương sao? Ta nhớ kỹ rồi!
Tịch Diệt Phượng Hoàng gật đầu.
Trong khoảnh khắc, Tô Dương thật sự có chút tự hào, thậm chí còn cảm thấy vinh hạnh!
Đúng lúc này, Tịch Diệt Phượng Hoàng đột nhiên nói:
- Chờ một chút, khí tức này của ngươi... hình như ngươi là Ngự Thú Sư của thế giới này?
- Phượng Hoàng đại nhân, ta chính là Ngự Thú Sư của thế giới này, có vấn đề gì không?
- Đương nhiên là có vấn đề!
Tịch Diệt Phượng Hoàng dùng ánh mắt dò xét nhìn chằm chằm Tô Dương.
- Vấn đề rất lớn là đằng khác. Vốn dĩ ta đã đánh giá thế giới này rất cao, cho rằng con Hải Long kia đã được xem như con cưng của thế giới này, không nghĩ tới lại còn có một người kỳ cục như ngươi nữa... Ngươi bao nhiêu tuổi?
- Hai mươi mốt.
Ngọn lửa trên đầu Tịch Diệt Phượng Hoàng cũng “cứng” lại.
- Trở thành Ngự Thú Sư bao lâu rồi?
- Ta giác tỉnh Ngự Thú Sư năm mười ba tuổi, đã được tám năm rồi.
- Tám năm? Thần cấp Ngự Thú Sư? Còn vơ vét được một nhóm Sủng thú thoạt nhìn tiềm lực rất không tệ? Ngươi là làm thế nào mà trong vòng tám năm bồi dưỡng ra được một con Thần cấp Sủng thú? Ngay cả ta cũng làm không được!
- Đây là nhờ thiên phú, cộng thêm một chút xíu may mắn.
Tô Dương sờ mũi một cái, chỉ có thể giải thích như vậy.
Hỏi hắn, thì chính là thiên phú. Hỏi tiếp, thì chính là may mắn!
Nếu Tịch Diệt Phượng Hoàng không hài lòng, cảm thấy tức giận, thì cứ nhào tới đây đánh.
Tô Dương đã nhìn ra, con Tịch Diệt Phượng Hoàng này vẫn giống hệt tám năm về trước, vẫn là Thần cấp hạ phẩm... Nhưng Thần cấp hạ phẩm là làm thế nào mà đánh thắng được Vạn Tu Hắc Mộng Yểm đẳng cấp Thần cấp trung phẩm?
Hắn nghĩ không ra chuyện này, nên cũng chỉ có thể quy về vấn đề thiên phú.
Đương nhiên, nếu có thể không xuất thủ, hắn sẽ tuyệt đối không xuất thủ. Cho dù Tịch Diệt Phượng Hoàng là Thần cấp hạ phẩm Thần Thú, chắc chắn cũng không đơn giản!
- Ta từng gặp qua vô số Ngự Thú Sư thiên tài, và ngươi chính là kẻ tự luyến nhất mà ta từng thấy. Đương nhiên, cũng là ưu tú nhất!
- Phượng Hoàng đại nhân quá khen!
- Ngươi có Sủng thú Hỏa hệ chứ?
- CóI Tô Dương gật đầu, không hề phủ nhận. Thoạt nhìn con Tịch Diệt Phượng Hoàng này rất dễ nói chuyện, Thất Thải Mê Huyễn Điệp đã nói, đối phương không có ác ý.
- Cho ta xem!
Tô Dương triệu hoán Bạo Tạc Viêm Ma ra.
- Ồ! Hỏa diễm cũng khá đấy! Còn là một tên mập, chẳng qua có hơi uể oải!
Tên mập?
Bạo Tạc Viêm Ma nhìn chằm chằm Tịch Diệt Phượng Hoàng, thân thể trực tiếp bành trướng. Đây là dấu hiệu nó nổi giận!
- Bạo Tạc Viêm Mạ, vị này chính là Thần Thú Phượng Hoàng đại nhân!
Ý Tô Dương chính là, đây là Thần Thú, bình tĩnh chút đi.
Bạo Tạc Viêm Ma bành trướng đến phân nửa, trực tiếp trướng thành một quả cầu, lại không thể bộc phát ra... Rất nhanh, nó lại ỉu xìu xuống.
Tịch Diệt Phượng Hoàng cười khanh khách thành tiếng.
Bạo Tạc Viêm Ma hung hăng trợn mắt nhìn nó, hình như là đang cảnh cáo nó. Tịch Diệt Phượng Hoàng cười nói:
- Tên mập này thật là hung dữ, lá gan cũng rất lớn!