Từ nguyên soái tiếp tục hỏi.
- Chúng ta thấy nó bay về hướng Bắc, lúc đó ngươi cũng ở Tây Bắc.
- Có thấy.
- Có bị ảnh hưởng gì không?
- Không.
- Nói không chừng nó cũng giống như tám năm về trước, chỉ là vội vã đi ngang qua! Từ nguyên soái thấp giọng hỏi:
- Ngươi có nắm chắc đánh thắng được nó không?
- Không có!
Tô Dương trực tiếp lắc đầu.
Nếu như có thể đánh thắng nó, lúc ở Tây Bắc Tô Dương đã trực tiếp động võ. Có thể đánh cho Vạn Tu Hắc Mộng Yểm đang ở thời kỳ toàn thịnh phải chạy trối chết, hắn làm sao đánh thắng được? Hắn ngay cả giết Vạn Tu Hắc Mộng Yểm đã trọng thương cũng mệt muốn phế rồi!
- Haizz! Hi vọng nó sẽ không tập kích Vân quốc Liên Bang chúng ta!
- Hiện tại nó là Sủng thú của ta!
Từ nguyên soái nhìn Tô Dương, cả người như hóa thành tượng đá, không hề nhúc nhích, y như thể bị mất hồn.
- Ngươi không phải đang đùa đấy chứ?
- Không phải ta mới đột phá đến Thần cấp Ngự Thú Sư sao? Gặp được nó liền thuận tiện ký kết luôn!
Tô Dương nỗ lực làm cho giọng điệu của mình nghe có về nhẹ nhàng một chút.
Nhưng chính loại “nhẹ nhàng” đó khiến cho Từ nguyên soái cảm thấy, mình bị đả kích quá nặng! Thật sự rất cần được đánh cho tỉnh lại!
- Đó chính là Thần Thú!
Tô Dương nhún nhún vai:
- Ta cũng là Thần cấp Ngự Thú Sư, vừa vặn nha!
- Được rồi!
Từ nguyên soái tê cả da đầu.
Mỗi lần Tô Dương xuất hiện, đều luôn mang đến cho hắn sự kinh ngạc lẫn vui mừng! Nhưng đến bây giờ Từ nguyên soái vẫn chưa thể quen nổi!
Bởi vì sự kinh ngạc đó, lần sau càng quá đáng hơn lần trước!
- Có thể tạm thời bảo mật chuyện Phượng Hoàng hay không? Chỉ nói là gần đây ta có thu phục thêm Sủng thú?
Tô Dương nói.
- Thời gian tới ta định khiêm tốn một chút. Nếu sau này gặp phải kẻ địch ở Ngự Thú Sư đại thế giới, ta cũng có thể cho bọn họ chút bất ngờ.
Lúc ở Thanh Hồ thành, Tô Dương chưa nói cho đám người Vu tướng quân biết thực lực thật sự của Thú Thần, càng chưa nó cho bọn hắn biết chuyện mình đã đột phá đẳng cấp, ký kết với một con Thần Thú Phượng Hoàng.
Chuyện Thanh Loan quốc xâm lấn đã cho Tô Dương một hồi chuông cảnh báo. Tạm thời, hắn định âm thầm tranh thủ bồi dưỡng thêm mấy con Thần Thú!
- Có thể!
Từ nguyên soái gật đầu.
- Ta biết là được. Có nên nói cho người bên cạnh ngươi biết hay không, tự ngươi tính, đừng để lộ bí mật lại trách ta là được rồi.
- Ừm!
- Tốt lắm, gần đây ngươi thực sự quá mệt mỏi, nghỉ ngơi một thời gian đi!
- Đúng lúc ta cũng đang muốn nghỉ ngơi.
Đại chiến một trận với Vạn Tu Hắc Mộng Yểm, từ Tô Dương đến Sủng thú của hắn đều phải chịu tổn thương. Tuy đã được Dao Quang chữa trị, nhưng vẫn còn cần nghỉ ngơi.
- Đi đi.
Từ nguyên soái nói, lại bảo:
- Đúng rồi, cô vợ hai của ngươi đi ra ngoài với Thi Phàm Mộng rồi. Họ nói là đi dạo phố.
- Ùm.
Có Thi Phàm Mộng đi cùng với Tân Tiểu Tiểu, Tô Dương đủ yên tâm.
- Đúng rồi, Mộng Vân ở đâu?
- Ba ngày trước nàng còn ở Tam Diệp thành, vẫn chưa ra khỏi khu vực trực thuộc Tổng quân bộ chúng ta.
- Được rồi, ta đi thăm nàng một chút.
- Có muốn dẫn theo cô vợ nhỏ kia của ngươi đi không?
- Cái này... Hay là thôi đi!
- Ha ha ha...
Từ nguyên soái “vô lương” lại bắt đầu bổ não hình ảnh Tần Tiểu Tiểu và Liễu Mộng Vân gặp mặt nhau.
Trở lại phòng làm việc, Tô Dương mang theo Hạ Na cùng Phượng Hoàng rời khỏi Tổng quân bộ. Dọc theo đường đi, rất nhiều người chào hỏi Tô Dương. Bọn họ cũng tò mò quan sát Phượng Hoàng một chút, nhưng đều không hỏi gì, bọn họ sẽ không tự chuốc nhục nhã làm gì.
Hầu hết quân nhân đều rất kín miệng.
Trở lại căn nhà ở Thịnh Kinh thành chưa được bao lâu, Tân Tiểu Tiểu cùng Thi Phàm Mộng liền trở về.
Tần Tiểu Tiểu mang theo túi lớn túi nhỏ, vừa thấy Tô Dương về thì vứt hết mọi thứ xuống, nhào vào trong ngực của hắn.
- Phu quân!