Tô Dương cười lạnh nói:
- Ngươi cảm thấy ngươi thắng chắc ta?
- Dĩ nhiên không phải!
Phượng Hoàng liền vội vàng nói.
- Ta chỉ là muốn được sống mà thôi. Ta thừa nhận ta có hơi ích kỷ, nhưng ta thật sự không ngờ ngươi có nhiều trách nhiệm đến thế.
Vốn dĩ ta nghĩ rằng, ngươi sở hữu con Sủng thú Không gian hệ kia, nhất định những người đó sẽ không làm gì được ngươi, ta cũng có thể theo ngươi chờ Luân Hồi diễn ra. Chỉ cần ta không chống cự lại dược lực của Luân Hồi quả, ta sẽ thoái hóa rất nhanh, với năng lực của ngươi, ta cũng có thể khôi phục nhanh chóng. Ta chỉ là không để ý đến ngươi còn nhiều điều phải lo như thế, Tô Dương đã hơi do dự.
Đắc tội thì cũng đã đắc tội rồi. Hiện tại Phượng Hoàng có chết hay không, dường như cũng không khác nhau là mấy. Nhưng bàn tay hắn vẫn chưa buông ra.
Tô Dương bình tĩnh nói:
- Nói nãy giờ, ta vẫn chưa biết những kẻ truy tìm ngươi là những ai đâu.
- Là Thần Long Thương Hội! Một trong những thế lực đứng đầu Hung thú đại thế giới!
Tịch Diệt Phượng Hoàng cắn răng nghiến lợi nói. Tất cả những chuyện này đều do Thần Long Thương Hội mà ra, nên Tịch Diệt Phượng Hoàng hận Thần Long Thương Hội muốn chết!
Phượng Hoàng chỉ hận không thể dùng Tịch Diệt Chi Hỏa đốt Thần Long Thương Hội thành tro bụi!
- ỒI Thần Long Thương Hội.
Tô Dương từng nghe Tần Long Vân nói qua cái tên này.
Thần Long Thương Hội còn lợi hại cơn cả Bát Bảo Trai. Nhưng Thần Long Thương Hội cách Thanh Loan quốc khá xa, giữa hai bên có hơn mười quốc gia, tất cả đều là địa bàn của Bát Bảo Trai, thế lực của Thần Long Thương Hội vẫn chưa thẩm thấu đến Thanh Loan quốc.
- Ngươi gặp phải cao thủ nào của Thần Long Thương Hội sao?
Phượng Hoàng vội vã trả lời:
- Có một lão quái vật sở hữu một con Thần cấp thượng phẩm Thần Thú, chỉ có một con!
- Thần cấp thượng phẩm Sủng thú?
Tô Dương nhìn Tịch Diệt Phượng Hoàng đầy chán ghét, trầm giọng nói:
- Phượng Hoàng, nói thật, ta mà muốn bồi dưỡng ra một con Thần cấp cực phẩm Sủng thú như ngươi thì chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
- Ta biết! Ta biết!
- Ngươi khiến ta rất khó chịu!
- Xin lỗi!
Cảm nhận được cột sống sắp gãy tới nơi, Phượng Hoàng do dự một chút, liền vội vàng nói:
- Nếu ngươi muốn, ta làm với ngươi một lần chuyện ngươi làm với Liễu Mộng Vân?
Tay Tô Dương chậm rãi thả lỏng.
Phượng Hoàng thoát khỏi nguy hiểm, thân thể lảo đảo ngã vào trong lòng Tô Dương. Làm chuyện đó với Tô Dương, Phượng Hoàng cũng không bài xích.
Không vì nguyên nhân nào khác, mà là Tô Dương đủ mạnh! Nếu làm với hắn cũng không tính là mất mặt!
Huống chỉ nó sống mấy ngàn năm rồi, cũng chưa tìm được con Tịch Diệt Phượng Hoàng nào khác. Nếu Tô Dương thật sự có thể tha cho nó một lần, giúp nó vượt qua nguy cơ lần này, nó cũng sẽ không quá để ý vấn đề kia!
- Ừm!
Một ngày sau, Tô Dương thu hồi Tịch Diệt Phượng Hoàng bên người về không gian ngự thú. Tức giận trong lòng hắn đã được giải tỏa gần hết.
Phẫn nộ biến mất, hắn cũng trấn định đứng dậy, khôi phục tỉnh táo trước kia. Hắn yên lặng mặc xong quần áo, về lại Vân quốc Liên Bang.
- Sao thế? Bộ dáng tinh thần uể oải này của ngươi thật đúng là hiếm thấy!
Từ nguyên soái cười híp mắt, cầm chén trà nói:
- Thanh niên phải biết tiết chế, không nên phóng túng quá!
- Có phóng túng hay không rồi cũng già.
Từ nguyên soái quả quyết dời trọng tâm câu chuyện đi:
- Ngươi gặp phải chuyện gì phiền não sao?
- CóI
- Nói một chút coi! Tô Dương thuật lại đơn giản chuyện Tịch Diệt Phượng Hoàng lừa hắn cho Từ nguyên soái nghe, sau khi suy nghĩ một hồi, hắn chỉ có thể thương lượng với Từ nguyên soái.
Kỳ thật, thương lượng với Liễu Mộng Vân cũng được, nhưng sau khi hắn cùng Phượng Hoàng xảy ra việc kia, hắn liền ngại nói với nàng.
Từ nguyên soái nghe xong, nhíu mày một cái, biểu hiện khá lạnh nhạt: