Giữa không trung, Giai Tư điên cuồng thi triển kỹ năng Tinh thần hệ. Kim Lân Mỹ Nhân Ngư lơ lửng trên mặt biển, khống chế sóng lớn ngập trời, lần lượt tẩy trừ Hung thú Hỏa nguyên tố chui ra từ trong khe nứt không gian.
Nhân Diện Tri Chu đứng trên băng sơn Liễu Mộng Vân để lại, cũng điên cuồn cắt chém đám Hung thú xâm nhập khác.
Trên mặt biển, Kim Lân Mỹ Nhân Ngư tộc cũng hỗ trợ bao vây diệt trừ.
Tô Dương nhịn không được nói:
- Hình như đám Hung thú Hỏa nguyên tố này đang nổi điên. Sao bọn chúng cứ muốn đến chỗ này chứ?
- Những đứa trẻ này vừa tụ tập lại liền thích bành trướng lãnh địa, thích biến toàn bộ mặt đất chung quanh thành thế giới hỏa diễm!
Phượng Hoàng đáp lời, lại nói:
- Hơn nữa, bẩm sinh bọn họ đã vô cùng ghét nước!
- Bọn họ muốn làm gì?
- Làm nước bốc hơi, sau đó tác động đến địa mạch, khiến dung nham nằm sâu trong lòng đất phun trào lên!
- Làm biển bốc hơi? Bọn họ cũng có ý tưởng lắm!
Tô Dương nhịn không được nhổ nước bọt nói.
- Cho bọn họ thêm chút thời gian, biển ở Thủy Lam Tinh khó mà không bốc hơi hết!
Phượng Hoàng cười nói.
- Chuyện cười này không buồn cười chút nào!
Đúng lúc này, vết nứt không gian cực lớn kia như bị ngăn chặn lại, không còn Hung thú Hỏa nguyên tố tuôn ra nữa. Ngay lúc Tô Dương cho rằng nguy cơ đã được giải trừ, đột nhiên, một bàn tay hỏa diễm khổng lồ thò ra khỏi vết nứt không gian.
Hống!
Trong tiếng rống to trầm khàn, một Hỏa Diễm Cự Nhân cao tới trăm mét xuất hiện.
Toàn thân con Hỏa Diễm Cự Nhân này đều là ngọn nửa màu đỏ thắm, có thể mơ hồ nhìn thấy tứ chi cùng đầu của nó, trên người dày đặc dung nham. Nó vừa xuất hiện, biển cả sôi trào, vô số Mỹ Nhân Ngư trốn ra thật xa. Sông băng mà Liễu Mộng Vân để lại cũng có dấu hiệu bị hòa tan.
Giai Tư cùng Kim Lân Mỹ Nhân Ngư nghiêm mặt, cảm nhận được uy hiếp...
- Không đi giúp người của ngươi sao?
Nhìn Tô Dương đứng ở xa xem náo nhiệt, Phượng Hoàng nhịn không được hỏi.
- Hiện tại đối thủ của nàng ta là một con Đế cấp thượng phẩm Hỏa nguyên tố Lĩnh Chủ. Nếu nàng bị thương, ngươi cũng đừng trách ta
- Không cần, nếu nàng dễ bị thương như thế, thì không xứng làm thuộc hạ của ta!
- Không nghĩ tới ngươi còn rất máu lạnh nha!
- Ta chỉ đang nói sự thật thôi.. Đế cấp thượng phẩm Hung thú vẫn chưa đủ tạo thành uy hiếp cho Giai Tư.
Hiện tại, thực lực của Kim Lân Mỹ Nhân Ngư chỉ là Đế cấp hạ phẩm. Nhưng chiến lực của nó tuyệt đối không thua kém Đế cấp thượng phẩm Hung thú! Cộng thêm chiến trường là ở đại dương, nên Tô Dương không nghĩ Kim Lân Mỹ Nhân Ngư sẽ thua.
- Thiên phú của con Đế cấp Hỏa nguyên tố Lĩnh Chủ kia rất tốt, là thuộc hạ gần đây ta tìm kiếm bồi dưỡng ra trong lúc nhàn rỗi buồn chán.
Phượng Hoàng cười híp mắt nói.
- Thuộc hạ của ngươi chỉ có một con Đế cấp hạ phẩm Hung thú, nếu như bị giết mất, phỏng chừng nàng sẽ khóc!
Tô Dương nghiêm túc nói:
- Sủng thú của Giai Tư rất mạnh!
- Đế cấp Hỏa nguyên tố Lĩnh Chủ là thuộc hạ của ta, thiên phú rất tốt!
- Giai Tư càng mạnh hơn!
Tô Dương nhìn về phía Phượng Hoàng, Phượng Hoàng trừng mắt nhìn Tô Dương, hai người trực tiếp bắt đầu so tài lẫn nhau.
Phượng Hoàng không tỏ ra thua kém:
- Vậy hãy chờ xem!
Tô Dương không phản đối:
- Cũng tốt! Dùng sự thật nói chuyện!
Bọn họ đều không có nhúng tay.
Phượng Hoàng không có nhúng tay, vì nghĩ mình thắng chắc. Tô Dương không có nhúng tay, vì muốn cho đám người Giai Tư một cơ hội. Cứ mãi trấn thủ nơi này, đã khiến Giai Tư chậm tăng thực lực.
Lần này, vết nứt không gian bị Phượng Hoàng phá vỡ, Hỏa nguyên tố Hung thú dũng mãnh tràn vào với quy mô lớn, đúng lúc là cơ hội để Giai Tư tăng thực lực lên.
Còn thân phận của của đám Hỏa nguyên tố Hung thú đó thì Tô Dương không thèm để ý. Coi như chúng là thuộc hạ của Phượng Hoàng thì sao chứ? Phượng Hoàng cũng đâu có ý muốn cứu chúng?
“Chủ nhân, ngươi ở gần đây sao?"