Ngồi trên lưng Bạo Phong Chi Ưng, Tô Dương hỏi Mặc Y:
- Đám Ký Sinh Ma Nhãn kia chịu tổn thương gì?
- Chắc là bỏng?
Mặc Y ngoắc tay, triệu hoán ra một con Ký Sinh Ma Nhãn.
Hình thể Ký Sinh Ma Nhãn rất nhỏ, chiều cao xấp xỉ Mặc Y, chẳng qua xúc tua hơn dài một chút.
Mặc Y chỉ vào cái đầu lớn của Ký Sinh Ma Nhãn, nói:
- Ngươi xem!
Phía sau con Ký Sinh Ma Nhãn mà Mặc Y triệu hoán ra dày đặc vết cháy do hỏa diễm, từ cái đầu bạch tuộc cho đến xúc tua. Mỗi một cái xúc tua đều ngắn đi chỉ còn có một đoạn.
Nhìn xuyên qua vết thương hở hoác trên cái đầu bạch tuộc, Tô Dương thậm chí có thể nhìn thấy cấu trúc não của Ký Sinh Ma Nhãn!
Nói cách khác, cho dù Ký Sinh Ma Nhãn ký sinh vào thân thể cao tầng Thú Thần Giáo, thì dựa vào thiên phú của chủng tộc bọn chúng vẫn chưa thể trị khỏi những vết thương này...
- Suýt chút nữa hỏa diễm đã đốt trụi cái đầu của Ký Sinh Ma Nhãn! Nó bị hỏa diễm đốt trọng thương nha!
Mặc Y nói tiếp.
Tô Dương nhịn không được nhìn về phía Đông Nam. Nơi đó, Giai Tư đang trấn thủ điểm dung hợp không gian ở khu vực biển sâu.
Hơn mười con Đế cấp Ký Sinh Ma Nhãn tụ lại một chỗ, lực lượng này đủ để quét ngang toàn bộ Thủy Lam Tinh. Thần Thú duy nhất ở Thủy Lam Tinh là Ứng Long lại không liên quan gì đến hỏa diễm, nên thứ có thể đánh trọng thương đám Đế cấp Hung thú Ký Sinh Ma Nhãn này, xác suất rất lớn là không phải Hung thú của thế giới này!
Liên tưởng đến ba điểm dung hợp gian ở Thủy Lam Tinh, Tô Dương chỉ có thể phóng tầm mắt tới điểm dung hợp không gian mà Giai Tư đang trấn thủ. Nơi đó thông đến Ngự Thú Sư đại thế giới, thường xuyên có Hỏa nguyên tố Hung thú chạy ra ngoài.
Những con Ký Sinh Ma Nhãn này chắc chắn là thuộc hạ của “Thú Thần”.
Tiếp tục suy luận thêm, con Thú Thần kia cũng là từ một chỗ nào đó, thông qua điểm dung hợp không gian tiến vào Thủy Lam Tinh, rất có thể ở nơi đó, nó bị hỏa diễm đáng sợ làm trọng thương.
Tô Dương hít một hơi thật sâu:
- Hạ Na, năm đó ngươi đã từng gặp qua con Tịch Diệt Phượng Hoàng kia chưa?
- Gặp rồi!
- Ngươi nói xem, năm đó con Thần Thú Phượng Hoàng hư hư thực thực kia có phải là đến tìm con Thú Thần của Thú Thần Giáo không?
- Không biết!
Hạ Na nghi hoặc nhìn Tô Dương, hỏi:
- VÌ sao ngươi lại nói như vậy?
- Thế giới này của chúng ta chẳng có bao nhiêu thứ khiến con Phượng Hoàng kia cảm thấy hứng thú cả!
Thấy vẻ mặt Hạ Na vẫn đầy nghi hoặc, Tô Dương tức giận nói:
- Ngươi chậm rãi suy nghĩ tiếp đi!
- ỒI Hạ Na gật đầu nói:
- Ta cảm thấy Tô tướng quân suy đoán rất có lý!
& 3 Tốc độ của Bạo Phong Chi Ưng nhanh như điện chớp. Dù đang đứng ở trên không, Tô Dương vẫn có thể nhìn thấy cảnh vật liên tiếp vụt qua.
Thú Thần, ở đâu?
Tô Dương sờ sờ Hư Không Du Linh đang vòng quanh thắt lưng, Thất Thải Mê Huyễn Điệp đứng bên cạnh hắn, Địa Ngục Huyết Đằng Hoa ở trong cơ thể hắn, trong lòng vừa hưng phấn vừa kích động.
Hắn dám đánh cuộc!
Con Thú Thần kia nhất định đã bị trọng thương! Hoặc bị hạn chế! Nếu không, nó sẽ không trốn ở Tây Bắc lâu đến vậy. Nói không chừng, thương thế của nó còn nặng hơn đám thuộc hạ Ký Sinh Ma Nhãn!
Nhìn vết bỏng trên thân thể đám Ký Sinh Ma Nhãn, cả trăm năm vẫn chưa thấy khép lại, nói không chừng con Thú Thần đó cũng thảm không kém. Tô Dương chỉ hi vọng, con Thú Thần đó sẽ không chạy trốn.
Đúng lúc này, Thất Thải Mê Huyễn Điệp bên người hắn đột nhiên mở miệng nói:
- Dường như ta cảm ứng được một con Hung thú siêu cấp lợi hại sắp xuất hiện...
- Là con Thú Thần kia sao?
- Đúng vậy! Chính là nó, nó đang chạy tới!
Tô Dương cười nói:
- Nó đến thì tốt quá, ta cứ lo nó chạy trốn thôi.