Dựa vào cái gì mà ngươi xem trọng là có thể trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư?
- Ngươi không tin?
Tô Dương cũng nhìn thấy biểu tình của Phượng Hoàng.
- Đương nhiên không tin!
Tô Dương nghiêm túc nói:
- Chỉ cần chờ khoảng hai ba năm, ngươi sẽ thấy.
Phượng Hoàng gật đầu.
- Được, ta sẽ chờ xem.
Tiểu Ngư nhỏ giọng hỏi:
- Tô tướng quân, tỷ tỷ này là ai?
- Thần Thú Phượng Hoàng, chính là con Hung thú đã chạy ra từ bên kia vết nứt không gian cách đây mấy ngày.
Tô Dương giới thiệu.
- Hiện tại nó là Sủng thú của ta.
Phượng Hoàng rụt rè gật đầu với tiểu Ngư và Giai Tư. Nàng vẫn rất nể mặt Tô Dương.
Giai Tư lại không quá kinh ngạc. Sau khi Tô Dương trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư, nàng đã có chuẩn bị tâm lý. Nhưng tiểu Ngư lại cảm thấy một chút áp lực.
Tô Dương sờ mái tóc dài của tiểu Ngư, hỏi Phượng Hoàng.
- Phượng Hoàng, hỏa diễm của ngươi có thể phong bế vết nứt không gian trong bao lâu.
- Duy trì được nửa năm. Trong vòng nửa năm không có năng lượng bổ sung, nó sẽ dần dần tắt đi.
- Tốt lắm!
Tô Dương thoả mãn gật đầu.
- Ngươi có biết con Thần Thú trên Thủy Lam Tinh của chúng ta ở nơi nào không?
- Biết đại khái.
Phượng Hoàng kinh ngạc hỏi:
- Ngươi muốn thu phục nó?
- Đó là đương nhiên!
Từ khi Phượng Hoàng chủ động trở thành Sủng thú của Tô Dương, và sau khi Tô Dương phát hiện độ trung thành của Phượng Hoàng không cao, hắn liền có chủ ý với con Ứng Long kia.
Thần cấp hạ phẩm Đại Địa Bạo Hùng phòng ngự vô song!
Thần cấp hạ phẩm Tịch Diệt Phượng Hoàng thiên phú giỏi, lực công kích cường hãn!
Hai con Thần Thú đều cực kỳ am hiểu phi hành, hắn có niềm tin rất lớn sẽ đánh bại được con Ứng Long kia! Chỉ cần mượn lực lượng của Phượng Hoàng, thu phục Thần Thú Ứng Long là xong!
Có hai con Thần Thú nơi tay, tầm quan trọng của Phượng Hoàng đối với hắn liền thấp xuống, thậm chí hắn có thể trực tiếp đá bay Phượng Hoàng! Hắn không biết Phượng Hoàng có ý đồ gì, nhưng cứ vắt kiệt giá trị của Phượng Hoàng trước rồi tính sau!
Nói chung, toàn bộ Vân quốc Liên Bang, Sủng thú mà Tô Dương muốn có được nhất chính là con Ứng Long kia.
Lân trước nhìn thấy Ứng Long, thực lực của nó vẫn là Thần cấp hạ phẩm. Mấy tháng không gặp, hơn phân nửa là nó còn chưa đột phá.
Phượng Hoàng nhìn Tô Dương, trầm giọng nói:
- Nếu như nó là Thần Thú được sinh ra ở thế giới này của các ngươi, thật đúng là có khả năng sẽ bị ngươi thu phục. Chí ít so với Thần cấp Ngự Thú Sư bình thường thì xác suất lớn hơn nhiều lắm.
- Thật vậy chăng?
Tô Dương biết, lão quái vật như Phượng Hoàng đây chắc chắn biết nhiều hơn hắn, cũng nhiều hơn cả mẫu thân của tiểu Ngư và tiểu San.
- Đương nhiên là thật!
- Nói như thế nào?
Phượng Hoàng giải thích:
- Con Thần Thú kia chắc là ý chí cố gắng cuối cùng của thế giới này, mục đích nó sinh ra chính là để bảo vệ sinh linh ở nơi đây.
Ngươi là Ngự Thú Sư bản địa, trời sinh nó đã tương đối thân cận với ngươi.
- ỒI Giải thích khá giống với mẹ của tiểu San.
- Con Thần Thú kia là đồ đằng của văn minh nào sao?
- Vân quốc Liên Bang!
Phượng Hoàng nhịn không được nói ra:
- Ngươi thật là may mắn! Xác suất lại lớn hơn một chút!
- Ngươi biết nó ở nơi nào không?
- Đại khái ở phía Đông khu vực biển sâu. lần này lúc ta tiến vào thế giới này, đã cảm ứng được nó. Đương nhiên, nó cũng phát hiện ra ta!
- Mang ta đi!
Phượng Hoàng suy nghĩ một chút, nói:
- Ta có thể dốc toàn lực để giúp ngươi. Nhưng ngươi phải đáp ứng một yêu cầu của ta.
Lại là yêu cầu?
Tô Dương không hiểu, vì sao thường xuyên sẽ có người đề cập yêu cầu với hắn.
- Yêu cầu gì?