Nội tình của Vân quốc Liên Bang thiếu thốn nghiêm trọng, sau khi tiến vào thế giới kia xong, ngoại trừ Tô Dương và ba nữ đám Liễu Mộng Vân ra, thực lực tổng hợp có khi còn không bằng một quốc gia nhỏ bên đó.
Rất có thể, Vân quốc Liên Bang còn phải tốn thời gian mấy trăm năm để ra sức đuổi kịp, tăng cường nội tình, mới có thể đứng vững gót chân. Mà Mỹ Nhân Ngư tộc quy phục Vân quốc Liên Bang cũng có thể xem là một phương thức tăng cường nội tình!
Số lượng bọn họ không nhiều lắm, nhưng Lam Lân Mỹ Nhân Ngư, Hồng Lân Mỹ Nhân Ngư đều là Hung thú tiềm lực Vương Giả cấp, Hoàng Cấp, vô cùng thích hợp để bồi dưỡng Ngự Thú Sư thiên tài!
Tô Dương không biết vì sao mẫu thân của tiểu San lại không muốn trở về đại hải dương ở Ngự Thú Sư đại thế giới, nhưng chuyện này là rất có lợi đối với Vân quốc Liên Bang!
- Nếu như các ngươi thật lòng quy phục, ta có thể bảo đảm tộc các ngươi được bình an!
- Cảm ơn Tô tướng quân!
- Ừm!
Tô Dương gật đầu
- Tiểu San, ngươi tụ tập tộc nhân lại, ta mang bọn ngươi đến vùng duyên hải của Vân quốc Liên Bang.
Tiểu San rời đi, bắt đầu triệu tập tộc nhân.
- Ngươi đứng lên đi.
Tô Dương nói với mẫu thân của tiểu San.
- Vâng!
Mẫu thân của Tiểu San đứng lên, Tô Dương để Dao Quang trị liệu cho nó. Mất gần hai phút, vết thương nặng trên người Kim Lân Mỹ Nhân Ngư hoàn toàn khỏi hẳn.
- Ngươi có tên chứ?
- Tô tướng quân có thể gọi ta là Ngự Châu!
- Ngự Châu?
- Có thể nói cho ta nghe một chút, vì sao ngươi không muốn mang theo tộc nhân trở lại đại hải dương trong Ngự Thú Sư đại thế giới không?
Ngự Châu nhỏ giọng đáp:
- Nhánh này của chúng ta là trốn ra được!
- ỒI Tô Dương gật đầu, lại không hỏi nữa. Vốn Ngự Châu định nói tiếp, nhưng Tô Dương không tiếp tục hỏi, lời của nó chỉ có thể nghẹn ở trong cổ họng...
Nếu Mỹ Nhân Ngư Ngự Châu này là trốn ra được, dĩ nhiên nguyên nhân không hề quá khó đoán. Hoặc là vì nội đấu, hoặc là có ngoại tộc xâm lấm.
Nhưng dù là nội đấu hay ngoại tộc xâm lấn, Tô Dương đều không có hứng thú quan tâm. Thậm chí, hắn còn muốn cảm ơn Mỹ Nhân Ngư tộc nội đấu, cảm ơn thế lực đã uy hiếp Mỹ Nhân Ngư tộc, bằng không khi nãy chưa chắc Ngự Châu đã lựa chọn quy phục Vân quốc Liên Bang.
- Các ngươi thích sinh sống trong nước biển hay nước ngọt?
- Tốt nhất vẫn là trong nước biển!
Ngự Châu thấp giọng đáp.
- Tộc chúng ta thích hợp với hải dương hơn.
- Được!
Lúc này, tiểu San đã tập hợp xong đồng tộc. Bọn họ ở ngay gần sông băng, vừa rồi khi Hung thú Hỏa nguyên tố xâm lấm, bọn họ không hề bỏ chạy, mà còn giúp đỡ giết chết đám Hung thú Hỏa nguyên tố đó, hỗ trợ đám Giai Tư rất nhiều.
Tô Dương mở cửa truyền tống ra:
- Đi thôi!
Giai Tư và tiểu Ngư dẫn đầu đi vào, ngay sau đó là Ngự Châu mang theo Mỹ Nhân Ngư tộc. Phượng Hoàng đứng ở bên người Tô Dương, sắc mặt không được tốt lắm.
Phượng Hoàng hơi bất mãn, nhỏ giọng hỏi:
- Ban nãy lúc chúng ta thu phục Ứng Long, sao ngươi không mở cửa truyền tống?
- Lúc đó ta muốn nhìn ngắm phong cảnh dọc đường một chút.
- HừI Là muốn cưỡi trên lưng lão nương ngắm phong cảnh thì có!
Bên kia cửa truyền tống là Đại Tiều Thành mà Tô Dương từng nhậm chức.
Tô Dương cùng Phượng Hoàng là hai người cuối cùng đi qua. Lúc hắn đến, Giai Tư đã chào hỏi xong xuôi với thành chủ Đại Tiều Thành. Nên hắn vừa bước ra, đã thấy thành chủ Đại Tiểu Thành mang theo Thành Vệ Binh được huấn luyện nghiêm chỉnh xếp hàng chỉnh tề hoan nghênh hắn!.
Ngoại trừ quân đội ra, còn có cả người của Trân Bảo Các.
- Các ngươi không cần phiền phức như vậy!