Tô Dương lắc đầu.
- Tiếp tục đánh nữa, cũng sẽ không tăng quá nhiều thực lực cho các ngươi, không cần thiết. Vả lại còn lãng phí thời gian.
- Được rồi.
Tô Dương xoay người nói với Phượng Hoàng:
- Làm cho đám Hung thú kia yên tĩnh chút đi.
- Ừm!
Mặc dù Phượng Hoàng không vui vẻ, nhưng vẫn làm theo lời dặn của Tô Dương. Nàng phóng ra một đoàn hỏa diễm đỏ rực, lơ lửng giữa trung tâm vết nứt không gian, thong thả thiêu đốt.
Tô Dương nhìn thấy Tịch Diệt Chi Hỏa, liền có cảm giác tim đập nhanh.
- Vậy là xong rồi. Cũng sẽ không có Hung thú nào đến gần.
- Ừm, vậy là tốt rồi!
- Chúng ta đến biệt thự ngồi chút đi.
Tô Dương nhìn thoáng Mỹ Nhân Ngư tộc trong đại dương.
- Trong các ngươi có ai bị thương thì cũng có thể lại đây. Ta sẽ giúp các ngươi trị liệu.
Chiến đấu chủ lực đương nhiên là Giai Tư. Nhưng Mỹ Nhân Ngư tộc tới đây dưới sự chỉ huy của tiểu San cũng bỏ khá nhiều công sức. Kim Lân Mỹ Nhân Ngư còn tốt, Giai Tư và Nhân Diện Tri Chu đều bị tổn thương một chút, đều phải tiến hành chữa trị, Tô Dương cũng sẽ không để tâm nếu chữa thêm cho một ai.
- Đa tạ Tô tướng quân!
Tiểu San vội vã nói cảm tạ.
Biệt thự Tô Dương để lại cho Liễu Mộng Vân trước đây vẫn còn, chiến hỏa không ảnh hưởng đến nó, nó vẫn cao vót, sừng sững đứng trên sông băng màu trắng. Tô Dương mang Giai Tư, Nhân Diện Tri Chu cùng với nhóm Mỹ Nhân Ngư bị thương đến đó chữa trị. Sau khi mọi việc xong xuôi, tiểu San rất thức thời mang theo Mỹ Nhân Ngư tộc rời đi.
Trong phòng khách chỉ còn lại Tô Dương, Phượng Hoàng, Giai Tư cùng với Tiểu Ngư. Tô Dương ngồi vào chính giữa ghế sô pha, Phượng Hoàng suy nghĩ một chút, ngồi vào phía bên phải Tô Dương, tiểu Ngư không do dự, trực tiếp ngồi phía bên trái Tô Dương, thân thể nhu nhược như không có xương, tựa hẳn vào người hắn.
Giai Tư bưng bốn chén trà tới, thấy tiểu Ngư như vậy thì nhíu mày, nhưng cũng không nói gì.
- Chủ nhân, đã lâu rồi ngươi không tới thăm chúng ta!
Tiểu Ngư làm nũng nói.
- Chúng ta còn tưởng rằng ngươi đã quên mất chúng ta rồi!
- Sao ta có thể quên các ngươi được chứ?
Tô Dương giải thích.
- Chỉ là gần đây khá nhiều chuyện, ta đã rất bận rộn.
Giai Tư ngồi xuống đối diện Tô Dương, nhỏ giọng hỏi:
- Tô tướng quân, sự tình thế nào rồi?
- Ta đã thông gia với hoàng thất Thanh Loan quốc, hai bên tạm thời hòa bình. Ta cũng đã trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư. Trước đó không lâu ta cũng giết chết Thú Thần rồi, giải quyết xong mối họa lớn lâu nay của Vân quốc Liên Bang.
Giai Tư kinh ngạc nói:
- Thần cấp Ngự Thú Sư?
- Đúng vậy!
Tô Dương nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói tiếp.
- Dựa theo phương pháp ta dạy cho ngươi mà tu luyện cho thật tốt. Ngươi cũng phải trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư.
- Ta sẽ không phụ kỳ vọng của đại nhân đối với ta. Ta sẽ tranh thủ sớm ngày trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư.
Nghĩ đến chuyện trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư, trong lòng Giai Tư hừng hực khí thế. Hiện tại nàng chỉ đeo đuổi một thứ, đó chính là trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư!
Phượng Hoàng ngồi cạnh nghe được đoạn đối thoại giữa Giai Tư với Tô Dương, không khỏi lên tiếng:
- Tô tướng quân, ta thừa nhận Ngự Thú Sư các ngươi bẩm sinh đã có ưu thế rất lớn. Nhưng dù là vậy, muốn trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư cũng không phải chuyện đơn giản!
Không trách Phượng Hoàng nói thế.
Ngự Thú Sư đại thế giới mênh mông không gì sánh được, tuy số lượng nhân loại còn kém rất xa Hung thú, nhưng vẫn là nhiều vô số, như cát trong sa mạc. Thần cấp Ngự Thú Sư cũng giống như Thần Thú, đứng ở tầng cao nhất trong thế giới, không phải nói đột phá là đột phá được!
Tô Dương chậm rãi nói:
- Giai Tư là người ta xem trọng, nàng sẽ đột phá được.
- Hạ Na cũng vậy?
- Đúng thế!
- Liễu Mộng Vân thì sao?
- Cũng vậy.
Phượng Hoàng luôn cảm thấy, Tô Dương có chút cuồng vọng tự đại.