Lời nói Tô Dương nửa thật nửa giả. Hắn cũng nói mình ra, nhưng lại đẩy công lao tiêu diệt Vạn Tu Hắc Mộng Yểm cho Tịch Diệt Chỉ Hỏa.
Tịch Diệt Phượng Hoàng gật đầu, nói:
- Cũng phải. Dẫu sao nó cũng là Thần cấp trung phẩm Hung thú, ngươi chỉ là một Thần cấp hạ phẩm Ngự Thú Sư, hoàn toàn không thể nào là đối thủ của nó... Nhưng ngươi chắc chắn nó là Vạn Tu Hắc Mộng Yểm?
Tô Dương triệu hoán Thất Thải Mê Huyễn Điệp ra, đưa viên tinh hạch của Thú Thần lên, nói:
- Phượng Hoàng đại nhân, ngươi xem, đây chính là tinh hạch của con Vạn Tu Hắc Mộng Yểm kia.
- Là nó, không sai!
Tô Dương có thể nghe ra được sự khoái trá trong giọng nói của Tịch Diệt Phượng Hoàng.
- Phượng Hoàng đại nhân, loại hỏa diễm đáng sợ đó là của ngươi sao?
- Đúng vậy!
Tịch Diệt Phượng Hoàng nói:
- Ba trăm năm trước, nó mang theo một đám thuộc hạ đi ngang qua Tịch Diệt Hỏa Sơn, còn đánh thức ta. Ta thấy nó xấu xí, liền nhịn không được ra tay. Mấy triệu thuộc hạ của nó bị ta đốt cháy thành tro, không nghĩ tới nó lại chạy trốn được!
Tô Dương nuốt nước miếng một cái.
Tính tình lúc ngủ dậy của con Tịch Diệt Phượng Hoàng này thật có hơi nóng nảy quá... hình như nó còn có chút nhan khống nữa!
Mà Vạn Tu Hắc Mộng Yểm cũng dám nghênh ngang đi qua lãnh địa của Tịch Diệt Phượng Hoàng, thật đúng là không sợ chết!
- Sau này ta tìm được thế giới này, liền nghĩ tới tên đó, nhịn không được tiến vào tìm kiếm nó, khi ấy thì chưa tìm được.
Không nghĩ tới ban nãy lại cảm ứng được khí tức của nó cùng Tịch Diệt Chi Hỏa...
- Phượng Hoàng đại nhân, viên tinh hạch này...
- Có thể cầm chân Vạn Tu Hắc Mộng Yểm, cũng xem như là bản lĩnh của các ngươi, ngươi cứ cầm lấy đi.
Tịch Diệt Phượng Hoàng nhìn về phía Thất Thải Mê Huyễn Điệp, nói tiếp:
- Sủng thú của ngươi thoạt nhìn tương đối khá, dáng dấp rất đẹp.
Ngươi bồi dưỡng nó cho tốt, tinh hạch đem cho nó đi!
- Cảm ơn Phượng Hoàng đại nhân!
Trong lòng Tô Dương thả lỏng một hơi. Thoạt nhìn, con Phượng Hoàng này thật dễ nói chuyện.
- Phượng Hoàng đại nhân, trong quá trình ta chiến đấu với con Vạn Tu Hắc Mộng Yểm kia, một con Sủng thú của ta không cẩn thận đụng phải loại hỏa diễm vô cùng đáng sợ của ngươi...
- Thả nó ra đi. Ta giúp ngươi loại trừ!
- Cảm ơn!
Tô Dương vội vàng thả Địa Ngục Huyết Đằng Hoa ra.
- Con Sủng thú này của ngươi... cũng thật không tệ!
Tịch Diệt Phượng Hoàng tò mò nhìn Tô Dương hỏi:
- Nó có thể nở hoa không?
- Có thể!
- Cho ta xem!
Tô Dương trao đổi với Huyết Ly một chút. Sau đó, từ trên vô số dây leo của Địa Ngục Huyết Đằng Hoa, từng đóa hoa đỏ tươi như máu nở rộ, phủ kín mặt đất.
Tịch Diệt Phượng Hoàng bay lên trời, lượn vòng quanh Địa Ngục Huyết Đằng Hoa một vòng xong, mới bay xuống đáp trước mặt Tô Dương. Một con tiểu hỏa điểu nho nhỏ, không lộ ra bất kì khí tức nào.
Nếu không phải Tô Dương biết rõ bản thể của nó, sẽ thật sự cho rằng nó là Hung thú thuộc tính hỏa bình thường. Dường như hắn đã hiểu ra, vì sao Vạn Tu Hắc Mộng Yểm dám dẫn thuộc hạ đi ngang qua lãnh địa của nó rồi.
Tịch Diệt Phượng Hoàng cảm thán tự đáy lòng:
- Thật xinh đẹp, đóa hoa đặc biệt tươi tốt, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy loại hoa như thế!
- Cám ơn!
Quả thực hoa của Huyết Ly rất xinh đẹp, đó là loại hoa xinh đẹp nhất mà Tô Dương từng thấy.
Ngay cả Huyết Ly đang ở trong cơ thể Tô Dương, nghe được Tịch Diệt Phượng Hoàng tán thưởng cũng có chút vui vẻ. Dù sao thì Tịch Diệt Phượng Hoàng cũng là Thần Thú có tiềm lực trưởng thành đạt tới Thần cấp cực phẩm, ở Ngự Thú Sư đại thế giới cũng thuộc về đỉnh cấp Hung thú!
Lửa đỏ màu quả quýt trên mấy dây leo của Địa Ngục Huyết Đằng Hoa lập tức rời khỏi thân thể của nó, về lại trong cơ thể Tịch Diệt Phượng Hoàng.