Sau khi biết được hiệu quả của Luân Hồi quả, Tô Dương có thể đoán ra mục đích của đám người kia, chính là khiến cho thực lực và tâm trí của Thần Thú bị thoái hóa, quên đi thân phận Thần Thú của mình.
Loại bỏ tất cả ký ức....
Đây đúng là là cơ hội thu phục Thần Thú nghìn năm có một!
Không thu phục Thần Thú thì thật có lỗi với chính bản thân mình!
- Đúng vậy!
Phượng Hoàng vô cùng khẳng định mà gật đầu.
Trong nháy mắt, trong ngực Tô Dương tràn đầy lửa giận.
Không phải Tô Dương phẫn nộ vì đám người kia muốn thu phục Phượng Hoàng, mà là hắn phẫn nộ Tịch Diệt Phượng Hoàng.
Ngay từ đầu, khi Tịch Diệt Phượng Hoàng chủ động trở thành Sủng thú của hắn, nó đã không thật lòng!
Rất có thể nó sẽ mang đến phiền phức lớn cho hắn!
Thế lực có thể lấy ra Luân Hồi quả, có tư cách đánh chủ ý lên Thần cấp thượng phẩm Hung thú, có thể khổ tâm lao lực, mưu tính cả ba trăm năm chỉ để có được Tịch Diệt Phượng Hoàng, sẽ đơn giản sao?
Tịch Diệt Phượng Hoàng là định ném Tô Dương trên lửa mà nướng!
Cho dù hiện tại Tô Dương bỏ qua cho Tịch Diệt Phượng Hoàng, hắn vẫn rất có khả năng sẽ bị liên lụy. Bởi vì Tịch Diệt Phượng Hoàng không giống như những Hung thú khác, cả đời chỉ có thể ký kết khế ước một lần! Tô Dương ký kết khế ước với Tịch Diệt Phượng Hoàng, tương đương phá hỏng kế hoạch của đối phương!
Nếu mang phiền phức đến cho Tô Dương, vậy còn tốt, cho tới bây giờ hắn chưa bao giờ là một kẻ sợ phiền phức. Huống chỉ Tô Dương tự nhận rằng, dù là Thần cấp trung phẩm Ngự Thú Sư cũng đừng mong bắt được hắn.
Cho dù đối phương là Thần cấp thượng phẩm Ngự Thú Sư, Tô Dương cũng có thể mang theo người nhà đến một nơi thật xa, âm thầm tìm một chỗ rèn luyện bản thân cho thật tốt, dẫu sao quân tử báo thù, mười năm không muộn.
Nhưng, Tô Dương lo cho Vân quốc Liên Bang!
- Ngươi biết hành động này của ngươi sẽ mang lại phiền toái gì cho ta không?
Tô Dương vươn tay bóp cổ Tịch Diệt Phượng Hoàng.
Cái cổ của Tịch Diệt Phượng Hoàng phát ra tiếng xương nứt răng rắc nhè nhẹ.
- Biết!
Cho dù đang ở trong tình huống thế này, Tịch Diệt Phượng Hoàng vẫn có thể nói chuyện được. Thần Thú, không hề yếu ớt!
- Vì sao?
Đôi mắt xinh đẹp của Phượng Hoàng có chút buồn bã thảm thiết, nó nhìn Tô Dương, nói:
- Ta không muốn để bọn họ thực hiện được!
Tô Dương cười âm trầm, hỏi:
- Cho nên ngươi liền kéo ta xuống nước?
Phượng Hoàng không trả lời.
- Sao ngươi không tìm bất kì một Thần cấp Ngự Thú Sư nào đó để ký kết khế ước? Người lập kế bẫy ngươi cũng sẽ không chiếm được gì cả!
Phượng Hoàng trầm giọng nói:
- Ta không cam lòng, ta muốn trả thù bọn họ!
- Cho nên ngươi mới tìm đến ta?
- Ta cảm thấy ngươi có thể giúp ta tìm lại ký ức một lần nữa.
Tô Dương hỏi ngược lại:
- Vì sao ta phải vì ngươi mà mạo hiểm nhiều đến thế?
- Chỉ cần ngươi có thể giúp ta lần này, ta sẽ thật lòng thật dạ trở thành Sủng thú của ngươi. Ta rất ưu tú, có tiềm lực Thần cấp cực phẩm Hung thú, ta có thể giúp ngươi trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư cực phẩm...
Càng nói, giọng Tịch Diệt Phượng Hoàng càng nhỏ xuống.
Có thể ngay cả nó cũng đã phát hiện, tiềm lực mà nó tự hào, dường như khi ở trước mặt Tô Dương cũng không trân quý đến thế.
- Bọn họ nhất định có thể tìm được ngươi đúng không?
- Đúng vậy! Trong tay bọn họ còn có một Luân Hồi quả, mỗi lần ta thoái hóa, bọn họ đều có thể cảm ứng được vị trí của ta.
Lần này Tịch Diệt Phượng Hoàng không hề lừa gạt Tô Dương.
Nó rất rõ ràng, đến lúc này nó đã rất khó lừa gạt được Tô Dương.
Nếu như bọn họ tìm không được nó, thì tại sao nó lại muốn ký kết với Ngự Thú Sư khác chứ?
Nó cứ chạy thẳng đến chân trời góc biển là xong rồi? Với vô số thiên phú và huyết mạch Thần Thú của nó, nó vẫn có thể quật khởi một lần nữa!