Trong các Sủng thú của Tô Dương, cũng chỉ có năng lực của Thất Thải Mê Huyễn Điệp là liên quan tới Tinh thần lực.
Quả thực Vạn Tu Hắc Mộng Yểm rất cường đại, nếu như không phải nó bị trọng thương, Tô Dương căn bản không có cách nào giết chết được nó. Nếu Thất Thải Mê Huyễn Điệp có thể lĩnh ngộ được gì đó, thì là chuyện không thể tốt hơn được nữa.
Dao Quang nhẹ giọng nói:
- Đáng tiếc, nếu thi thể hoàn chỉnh thì tốt rồi!
- Không có cách nào, chúng ta có thể thắng đã rất không tệ.
Tô Dương suy nghĩ rất thoáng. Thắng là tốt rồi, không thể quá cưỡng cầu. Hiện tại Thú Thần Giáo bị diệt, đại cục Vân quốc Liên Bang xem như ổn định lại. Vân quốc Liên Bang cũng có thể tranh thủ đoạn thời gian quý giá này, chuẩn bị chuyện hàng lâm Ngự Thú Sư đại thế giới kế tiếp thật tốt.
Tô Dương ngoắc tay về phía Bạo Phong Chi Ưng trên không trung, Bạo Phong Chi Ưng lập tức bay xuống bên người Tô Dương.
- Lần này trở về, cũng không cần bay nữa!
Bạo Phong Chi Ưng gật đầu, để Tô Dương thu hồi nó.
Tô Dương nhìn về phía Huyết Ly, hiện tại Huyết Ly đang trong trạng thái bản thể.
- Có thể biến thành dạng hình người không?
- Nếu biến thành dạng hình người, lửa kia sẽ cháy mạnh hơn.
- Về không gian ngự thú thì sao?
Tô Dương chợt lắc đầu, lại nói:
- Thôi quên đi! Bây giờ chúng ta dùng Truyền Tống Môn, chờ khi trở về ta sẽ để cho Bạo Tạc Viêm Ma giúp ngươi!
Tô Dương vung tay lên, một cánh cửa khổng lồ màu đen xuất hiện trước mặt Tô Dương. Trước cánh Truyền Tống Môn này, Tô Dương giống như một con kiến.
Phu!
Tô Dương đang muốn bước vào Truyền Tống Môn, đột nhiên liền cảm nhận được một cỗ sóng nhiệt đánh tới. Hắn quay đầu nhìn lại, một con Hỏa Diễm Phượng Hoàng cực đại xuất hiện.
Tịch Diệt Phượng Hoàng?
Con Phượng Hoàng kia bay thẳng đến chỗ Tô Dương, đáp xuống.
Phản ứng đầu tiên của Tô Dương chính là thu Huyết Ly, Dao Quang, Thất Thải Mê Huyễn Điệp về. Nhưng ngay lúc hắn định lao thẳng về phía Truyền Tống Môn, Truyền Tống Môn bỗng nhiên rung động kịch liệt, cánh cửa khổng lồ vặn vẹo biến hình, trong nháy mắt đã biến mất ngay trước mặt Tô Dương.
Chuyện lúng túng là, hắn vẫn còn đang đứng tại chỗ.
- Ngự Thú Sư nhân loại?
Thanh âm trong trẻo dễ nghe vang lên.
- Ngươi muốn đi đâu?
- Ha ha! Xin chào Phượng Hoàng đại nhân!
Tô Dương trao đổi với Hư Không Du Linh một chút, quy tắc không gian chung quanh đang dao động kịch liệt, với đẳng cấp hiện tại của nó, rất khó để thuấn di tự do trong không gian đang vặn vẹo. Hơi không cẩn thận một chút, nó mang theo Tô Dương sẽ cùng bị không gian vặn vẹo đè ép.
Tô Dương ngẩng đầu, nhìn về phía con Thần Thú Tịch Diệt Phượng Hoàng kia, quanh thân Tịch Diệt Phượng Hoàng khổng lồ bừng bừng ngọn lửa màu quả quýt, lửa nóng khiến không gian chung quanh vặn vẹo.
Tịch Diệt Phượng Hoàng ưu nhã dừng lại giữa trời cao, bay tới chỗ Tô Dương, càng bay thân thể càng nhỏ, cuối cùng hóa thành một con tiểu hỏa điểu.
Nó đáp xuống trước mặt Tô Dương, dừng giữa không trung, ngọn lửa quanh thân nó lại không khiến Tô Dương cảm thấy nóng bỏng. Trong lòng Tô Dương hơi thả lỏng một chút.
Tô Dương cảm thấy xác suất đối phương có ác ý không lớn. Bằng không, dù có phải liều mạng, Tô Dương cũng muốn thuấn di một lần.
Tịch Diệt Phượng Hoàng nhìn thoáng qua chiến trường ban nãy, nói với Tô Dương:
- Hình như ta ngửi thấy một mùi khiến người ta ghê tởm muốn nôn!
- Là con kia Thú Thần sao? Nó đã chết rồi!
Chết như thế nào?
- Bị lửa thiêu chết!
Tô Dương giả trang theo kiểu “lòng còn sợ hãi”, nói:
- Ta vốn là nhận lệnh đi diệt trừ Thú Thần Giáo, không nghĩ tới lại dẫn dụ con Hung thú vô cùng lợi hại kia ra...
Tô Dương nhịn không được nói ra:
- Ta khổ chiến một lúc lâu, ngay khi đang tuyệt vọng, trên người con Thần Thú đó đột ngột bốc lên hỏa diễm.
- Ta thấy ngọn lửa kia quả thực kì dị đáng sợ, cảm giác có cơ hội để lợi dụng được, bèn liều chết ngăn chặn con Thú Thần đó lại.
Cuối cùng nó đã bị chết cháy!
- Thật sao?
- Đương nhiên là thật! Nếu không ta sao có khả năng giết nó?