Nàng ngồi lên trên ghế, gác hai cái chân thon dài lên bàn đá, tỏ ra không hề phòng bị Tô Dương chút nào.
Tô Dương cũng đã quen với cử chỉ của nàng, hai người ở cùng nhau cũng gần ba tháng rồi. Ô thế giới hoang vu này, hai người đã quen thuộc với nhau, quen đến không thể quen hơn được nữa.
Gặm một quả màu xanh, Vân trưởng lão thở dài nói:
- Sắp ba tháng rồi mà còn chưa thu hoạch được gì!
Đương nhiên Tô Dương biết vì sao bọn họ không thu hoạch được gì.
Nhưng hắn vẫn khích lệ nói:
- Chúng ta cố gắng thêm xem sao.
Quả thực là Vân trưởng lão không thu hoạch được gì, nhưng Tô Dương hắn thì không giống nàng.
Ba tháng này, hắn đã giết vô số Hung thú, điểm kinh nghiệm của Bạo Tạc Viêm Ma tăng lên rất nhiều. Tô Dương cảm thấy, thêm ba tháng nữa, chắc chắn Bạo Tạc Viêm Ma cũng có thể trở thành Thần Thú. Dù sao Bạo Tạc Viêm Ma không có thẻ gấp đôi kinh nghiệm, hiệu suất giết chóc cũng kém hơn Địa Ngục Huyết Đằng Hoa. Nhưng chỉ cần có thể chứng kiến điểm kinh nghiệm của nó từ từ tăng lên, Tô Dương dám chơi!
Chơi đến thiên hoang địa lão!
Chơi đến một thân Thần Thú quét sạch toàn bộ thế giới Ngự Thú Sư Tình cảnh mãnh liệt này, không phải dân game thủ là không cảm nhận được!
Vân trưởng lão nghe Tô Dương cổ vũ, ngồi phịch ở trên ghế đá, cười cười.
Nàng nhẹ nhàng hô:
- Tô Dương!
- Ừm?
- Ba tháng này, may mà có ngươi ở bên ta.
ỗ bên?
Sao lại gọi là ở bên?
Đây không phải là làm việc sao?
Vừa nghe chữ ở bên, Tô Dương liền cảm giác cách điệu cả người mình đều giảm xuống.
- Có biết uống rượu không?
- Biết.
Chắc chắn Tô Dương không thể nói là hắn không biết uống. Thần cấp Ngự Thú Sư mà không thể uống rượu thì chính là chuyện cười.
- Uống rượu cùng ta!
- Ừm!
Vân trưởng lão lấy ra một bầu rượu, hai cái ly bạch ngọc, nàng tự mình rót cho Tô Dương một ly rượu. Rượu của Vân trưởng lão hiển nhiên là bất phàm.
Trong chén rượu ngon, hòa hợp sương trắng, trong động hương rượu phiêu tán.
- Uống thử xem! Nhẹ nhàng nhấp một ngụm, rượu ngon mang theo dư vị nhàn nhạt, cực kỳ thơm miệng.
- Như thế nào?
Vân trưởng lão nhìn Tô Dương.
- Uống rất ngon!
Vân trưởng lão nhịn không được cười nói:
- Ngươi đừng nói là ngươi không biết phẩm rượu chứ?
- Ta uống rượu hay uống trà kỳ thực đều không phẩm ra mùi gì cả.
Tô Dương thản nhiên cười nói.
- Chỉ có thể cảm nhận được đại khái, rượu này là uống ngon.
- Đây là Bách Quả Tửu của Bát Bảo Trai!
- Thì ra đây chính là Bách Quả Tửu!
Tô Dương từng nghe nói qua danh hiệu Bách Quả Tửu. Nghe nói còn có thể xúc tiến Đế cấp Sủng thú trưởng thành, giá trị liên thành! Nhưng hắn vẫn luôn chỉ nghe danh, chưa uống bao giờ.
Dẫu sao hắn cũng không có quá nhiều hứng thú với việc uống Tượu.
- Thích thì uống nhiều một chút, Vân tỷ sẽ không keo kiệt thứ này.
- Ta đây sẽ không khách khí!
Vừa ăn bánh ngọt, vừa uống rượu, Tô Dương nghe Vân trưởng lão kể chuyện ở Vu Vân quốc, ngẫu nhiên cũng sẽ kể về mấy việc lúc mình còn bé.
Bầu rượu cạn đáy, một bầu Bách Quả Tửu vào bụng, Tô Dương cảm thấy đầu hơi nặng.
Để ly rượu xuống, hắn nhìn cái chân đang gác lên đùi mình, hơi tỉnh ra...
- Ta rất thích gác chân, luôn cảm giác không có nơi nào để đặt nó...
Vân trưởng lão cười duyên nói.
Bên trong sơn động chật hẹp, dạ minh châu lóe lên ánh sáng nhu hòa. Tô Dương đột nhiên cảm thấy cả người khô nóng.
Vân trưởng lão rất đẹp, là một đại mỹ nhân. Nàng có ý với mình, Tô Dương cũng đã nhận ra từ sớm.
Hắn đổ mạnh chén rượu xuống dưới đất, nói:
- Vần trưởng lão, ta đã có vợ!
Vân Thục Doanh trừng mắt nhìn Tô Dương, nói:
- Ngươi còn sợ ta sẽ ở lại vào ngươi à?