Liễu Mộng Vân nằm thẳng trên giường, kéo chăn, yên lặng che mặt.
Emmm... nàng là người chết!
Tần Tiểu Tiểu thấy Liễu Mộng Vân như thế làm sao mà không hiểu là do Tô Dương làm?
Cũng chỉ có Tô Dương mới có thể thần không biết quỷ không hay đặt Liễu Mộng Vân tới đây. Nàng nhìn Liễu Mộng Vân che mặt, có thể cảm nhận được nàng xấu hổ.
Tần Tiểu Tiểu lần đầu tiên thấy Liễu Mộng Vân: thẹn thùng” như thế. Trong ấn tượng của nàng, Liễu Mộng Vân chính là một đại mỹ nữ cường thế, cực kỳ bình tĩnh, vô cùng giỏi giang!
Ở sâu trong nội tâm, nàng rất thích đại mỹ nữ kiểu này!
Rất ngầu!
Rất bá đạo!
Bây giờ thấy Liễu Mộng Vân xấu hổ tránh trong chăn, nàng lại thả lỏng. Nàng nhẹ nhàng xê dịch về phía Liễu Mộng Vân, nằm ở chỗ Tô Dương bỏ lại.
Phát hiện Liễu Mộng Vân không nhúc nhích, nàng lui xuống, chui vào chăn nhìn vành tai Liễu Mộng Vân thoáng hồng.
- Chà ~ Mộng Vân tỷ, dáng ngươi đẹp thế! Lúc Tô Dương xuất hiện thì trước mắt là một rừng rậm nguyên thủy hoang tàn. Khắp nơi đều là dấu tích sau cuộc chiến đấu kịch liệt. Rừng cây bị đổ, gốc bị bật lên hoặc gẫy vụn, thi thể hung thú la liệt, chậm rãi hư thối. Còn đâu đều là những cái cây nhỏ lẻ, run rẩy trong gió rét lạnh.
Đây chính là kiệt tác của hai người Giai Tư cùng Hạ Na! Lần trước, Tô Dương đã dẫn hai người bọn họ tới nơi đây, cách nay đã gần một tháng. Dù cho phép mình nghỉ ngơi nhưng Tô Dương cũng không thể nào thực sự buông bỏ hết được.
Dạo này hắn đang thảnh thơi, Giai Tư cùng Hạ Na thì ở bên ngoài nỗ lực liệp sát hung thú, làm hắn có chút nôn nóng.
Hắn không nhìn nổi người khác nỗ lực, chỉ cần thấy người khác nỗ lực hắn lại cảm thấy mình thua thiệt, mình đang thụt lùi! Kể cả không gian liệt phùng đi thông Phượng Hoàng lãnh bị Long trưởng lão Bát Bảo Trai phong tỏa nhưng Tô Dương vẫn phái tộc trưởng Mỹ Nhân Ngư tộc, cũng chính là Tiểu Ngư mẫu thân đến phụ cận canh gác.
Ngự Châu thực lực Đế cấp cực phẩm, còn có năng lực thích ứng biển sâu, nếu như phát hiện có người đi ra không gian liệt phùng, nó có thể báo tin về Liên Bang.
Không gian liệt phùng ở Nam Cực sớm đã có người của liên bang trú đóng. Tô Dương mỗi ngày cũng sẽ thỉnh thoảng đi hai nơi thăm dò.
Hư Không Du Linh đã tới Thần cấp hạ phẩm, mỗi ngày hắn chỉ cần tốn không tới một phút là xong.
Mặc quần áo, sửa sang lại bản thân, dán lên một cái mặt nạ da người lấy từ chỗ Từ nguyên soái, Tô Dương thả Bạo Phong Chi Ứng thăm dò vị trí Giai Tư.
Hơn nửa ngày sau, Tô Dương tìm được một chiến trường khá mới mẻ, chiến trường này đã được quét dọn qua. Tô Dương bảo Bạo Phong Chi Ưng lại tiếp tục truy tung, nhưng không tìm được dấu vết hai nàng lưu lại, có vẻ các nàng dường như đột nhiên cẩn thận hơn.
Tô Dương lại về đến chiến trường, phát hiện rất nhiều Ngự Thú Sư nhân loại bị gãy tay chân, ngửi thấy mùi máu của Giai Tư, Tiểu Ngư, Nhân Diện Tri Chu.
Dường như các nàng bị thương rồi!
Trong không khí, mùi thoang thoảng biến mất, Tô Dương bay về một hướng, nửa ngày sau, hắn may mắn tìm được một chiếc lều hào hoa màu vàng.
Bạo Phong Chi Ưng xoay quanh trên lều, ngay cả Tô Dương cũng phải nghi hoặc, bởi vì cái lều này nhìn quá nổi bật, không hề phù hợp với phong cách Giai Tư cùng Hạ Na.
Cho đến khi cửa lều bị xốc lên, Tô Dương thấy Hạ Na đi ra, phất tay với hắn.
- Tô tướng quân, sao ngươi vẫn không xuống?
Tô Dương thu hồi Bạo Phong Chi Ưng, rơi xuống trước lều, hắn đã ngửi được mùi máu tươi.
- Tô tướng quân!
Hạ Na vui vẻ nhào vào lòng Tô Dương:
- Ta còn tưởng rằng ngươi không đến thăm ta nữa!
- Đây không phải là nhớ ngươi sao?
- Nói ngọt thế, nhưng gần một tháng không gặp nhau rồi!
Tô Dương cười ha ha, mang theo Hạ Na vào lều.
Cái lều lớn màu vàng này bên trong còn xa hoa hơn cả bên ngoài, còn được phân ra phòng khách và phòng ngủ. Phòng khách trải da Đế cấp hung thú, còn có nguyên bộ đồ dùng tinh xảo trong nhà.