Vậy là được rồi!
- Đúng rồi, Tô tướng quân, Vân Thục Doanh dường như rất có ấn tượng với ngươi. Mỗi lần nhắc tới ngươi, tâm tình của nàng đều sẽ chịu ảnh hưởng, hết lần này tới lần khác đều thích nghe chuyện về ngươi Liễu Mộng Vân yên lặng quay đầu, nhìn phía Tô Dương.
- Lão bà, ngươi nhìn ta làm gì?
Tô Dương cảm giác Giai Tư có vẻ như muốn đổ thêm dầu vào lửa.
- Ngươi nói xem?
- Người như ta đi tới đâu đều được hoan nghênh, chuyện này không còn cách nào khác rồi!
Liễu Mộng Vân trực tiếp bật cười.
Bị Tô Dương tự luyến đánh bại.
Nhưng nghĩ cẩn thận thì lời Tô Dương nói cũng không sai.
- Được rồi!
Liễu Mộng Vân nói:
- Giai Tư, ngươi nói tiếp đi!
Giai Tư nhìn Tô Dương liếc mắt:
- Dường như hết chuyện để nói rồi
- Thoạt nhìn mọi chuyện cũng không tệ lắm!
- Ừm!
Tô Dương gật đầu.
Vân quốc Liên Bang nếu như có thể hòa bình nhanh chóng phát triển, hắn cũng không muốn chiến đấu. Chiến tranh không có đơn giản như vậy. Hơn nữa nơi này là thế giới của đây rẫy Ngự Thú sư cao cấp chiến lực cực kỳ mạnh mẽ. Tùy tiện xuất hiện một vị Thần cấp Ngự Thú Sư, đều có thể san phẳng Vân quốc Liên Bang trong thời gian ngắn.
Vốn dĩ trong Ngự Thú sư đại thế giới có quy củ Thần cấp Ngự Thú Sư không được nhúng tay vào chiến tranh, không được đại quy mô tàn sát bình dân.
Nếu như mỗi một Thần cấp Ngự Thú Sư đều làm như vậy thì cả thế giới đều lộn xộn mất. Đương nhiên, cũng không phải không có ngoại lệ.
Có chút Thần cấp Ngự Thú Sư điên cuồng không mấy để ý những quy củ này. May mà trong lịch sử, hạng Thần cấp Ngự Thú Sư này xuất hiện cực ít. Chỉ cần vừa xuất hiện, cũng sẽ bị các Thần cấp Ngự Thú Sư vây giết.
Vừa rạng sáng ngày hôm sau, Giai Tư sớm rời giường, sau khi yến hội kết thúc, các lãnh đạo Vân quốc Liên Bang sẽ cùng Giai Tư đưa tiễn Vân Thục Doanh.
Tô Dương đứng ở cửa biệt thự, nhìn Vân Thục Doanh biến mất ở không trung.
Hắn chậm rãi xoay người, vừa muốn trở lại biệt thự hắn lại đột nhiên dừng bước. Hắn nhướng mày, vừa quay đầu nhìn về phía phương hướng Vân Thục Doanh rời đi.
Liễu Mộng Vân đã nhận ra sự khác thường của hắn.
Sau khi mang thai, Liễu Mộng Vân không mấy khi đi ra ngoài săn giết hung thú. Tô Dương để cho nàng ở nhà an tâm dưỡng thai.
Coi như muốn đi ra ngoài giải sầu, săn giết hung thú, cũng phải có hắn cùng đi. Dù cho Liễu Mộng Vân cảm thấy không cần thiết, nhưng trong lòng vui cực kỳ. Đây không phải cho thấy Tô Dương đang quan tâm nàng sao?
- Làm sao vậy? Gặp phải vấn đề gì sao?
- Dường như không phải vấn đề của chúng ta, có thể là vấn đề của Vân Thục Doanh.
- Nàng làm sao vậy?
- Có vẻ nàng ấy đang bị Thần cấp Ngự Thú Sư theo dõi.
Sau khi Vân Thục Doanh đi tới Vân quốc Liên Bang, vẫn luôn đi cùng Giai Tư, Tô Dương liền phái ra Bạo Phong Chi Ưng cùng Hư Không Du Linh đi tuần tra khắp Vân quốc Liên Bang.
Nhưng ngay lúc nãy, Hư Không Du Linh nói cho Tô Dương, Vân quốc Liên Bang có Thần cấp Ngự Thú Sư xâm nhập, khi Hư Không Du Linh dự định báo lại chuyện này với Tô Dương, hai vị Ngự Thú Sư Thàn cấp kia lại hình như theo Vân Thục Doanh rời đi.
Hai bên không chạm mặt, hai vị Thần cấp Ngự Thú Sư không biết tên kia rõ ràng là đang theo dõi Vân Thục Doanh, họ đại khái không phải là người của Bát Bảo Trai.
Thần cấp Ngự Thú Sư dám theo dõi Vân Thục Doanh, trưởng lão của Bát Bảo Trai, Thần cấp Ngự Thú Sư, gần đây không có! Sau đó, Bạo Phong Chi Ưng cũng bay trở về phạm vi cảm ứng của Tô Dương.
Bạo Phong Chi Ưng nói cho Tô Dương, hai vị Thần cấp Ngự Thú Sư kia tuy là đã cải trang một phen, nhưng bọn hắn vẫn là không thể gạt được ánh mắt của Bạo Phong Chi Ưng.
Bọn họ không phải Ngự Thú Sư nhân loại.
Chí ít dáng dấp không phù hợp với hình tượng nhân loại trong ấn tượng của Bạo Phong Chi Ứng.
Nghe được Bạo Phong Chi Ưng nói, Tô Dương lập tức liền có đối tượng hoài nghi.