Trần Hoàn nói.
- Duy nhất có thể khẳng định là, lúc ấy có một con Thần Thú thủy hệ, hẳn là còn có một vị nữ tính Thần cấp Ngự Thú Sư.
- Ngươi cảm thấy, bọn họ có thể động thủ với chúng ta không?
Không sai! Tần Long Vân đang rất khẩn trương. Đối thủ cũ nhiều năm như vậy, nói không còn là không còn. Hắn không khẩn trương mới là lạ. Trên đại lục, mỗi thời mỗi khắc, đều có Ngự Thú Sư vẫn lạc. Nhưng Thần cấp Ngự Thú Sư vẫn lạc thực sự rất ít.
- Tình báo quá ít, thuộc hạ cũng không rõ ràng!
- Ùm!
Tần Long Vân không biết nên vui vẻ, hay nên buồn lo.
Trần Hoàn hỏi:
- Bệ hạ, hiện tại chính là thời cơ tốt, chúng có tiến công Thần Phong Quốc không?
- Ngươi cảm thấy thế nào?
- Nên đánh!
- Vì sao?
Trần Hoàn khẽ nói:
- Nói thật, nếu như đối phương thật sự muốn tìm bệ hạ gây phiền phức, quân đội chúng ta cũng đỡ không nổi. Nếu cứ tiếp tục do dự xuống sẽ chỉ làm những quốc gia khác đến tranh giành, còn không bằng chúng ta tự mình hạ thủ...
- Ngươi nói rất có đạo lý!
Tần Long Vân thở dài một tiếng.
- Mặc kệ những người đó hữu hảo hay có ác ý với với Thanh Loan quốc, chúng ta đều phải ra tay.
- Vâng!
Tần Long Vân nói:
- Vậy tấn công thôi! Ngươi cùng Trần Thiên Vũ của Bát Bảo Trai chào hỏi một tiếng.
- Tuân lệnh, bệ hạ!
Chờ Trần Hoàn rời đi, Tần Long Vân ngồi trên Long ỷ trong thư phòng, nghĩ đến đối thủ cũ của mình bỗng nhiên vẫn lạc. Trong lòng cư nhiên sinh ra một tia tiếc nuối.
Đối thủ đấu với hắn hơn nửa đời thế mà lại không còn. Vẫn là đột nhiên như vậy. Tần Long Vân không nhịn được nghĩ đến một vị Thần cấp Ngự Thú Sư khác là Vân Thục Doanh, hiên đang còn ở trong Thanh Loan thành, còn có hai vị Thần cấp Ngự Thú Sư của Thủy Lam Tinh, Tô Dương và Giai Tư. Nghĩ đến đã lâu vẫn chưa gặp mặt Tô Dương, Tân Long Vân liền không nhịn được hoài nghi, chuyện này có liên quan gì với Tô Dương hay không, nhưng cũng chỉ là hoài nghi mà thôi.
Cùng lúc đó, tại Bắt Bảo Trai bên trong Thanh Loan thành, Vân Thục Doanh nhận được tình báo trước Tần Long Vân một bước.
Thu được phần tình báo này, sắc mặt Vân Thục Doanh có chút không tốt.
Nghiêm chỉnh mà nói, Thần Phong Quốc cũng nằm trong phạm vi thế lực của Bát Bảo Trai. Một vị hoàng đế bị ám sát ngay trong phạm vi thế lực của mình, dù đối phương không phải thành viên của Bát Bảo Trai, nhưng sắc mặt của Vân Thục Doanh vẫn rất khó xem.
Một vị Thần cấp Ngự Thú Sư vẫn lạc, nghĩa là sẽ có phiền phức, mà nàng hiện tại chán ghét phiền phức. Bản thân ở quá gần Thần Phong Quốc, nói không chừng Bát Bảo Trai sẽ để cho nàng điều tra việc này.
- Ai làm?
Trần Thiên Vũ cung kính nói:
- Không biết, đêm đó, sau khi Thần cấp Ngự Thú Sư dẫn Thần Phong quốc hoàng đế ra ngoài thì liền giết hết bọn hắn. Từ vết tích năng lượng lưu lại tại hiện trường mà xem, vị nữ tính Thần cấp Ngự Thú Sư kia không chỉ có một con Thần cấp sủng thú, hoặc là nàng còn có đồng bạn cũng là Thần cấp Ngự Thú Sư!
- Thấy rõ tướng mạo không?
- Không rõ ràng!
Trần Thiên Vũ lắc đầu.
- Đối phương rất cẩn thận, còn đeo mặt nạ.
Vân Thục Doanh nói:
- Nhiều hơn một con Thần Thú, ta đây liền khó đối phó! Đem thực lực của đối phương báo lên tổng bộ!
- Được!
Không lâu sau, Trần Hoàn chạy tới Bát Bảo Trai, nói cho Trần Thiên Vũ chuyện Thanh Loan Quốc sắp tiến công Thần Phong Quốc. Trần Thiên Vũ kinh ngạc nói:
- Các ngươi thừa dịp cháy nhà hôi của, tốc độ ngược lại là thật mau! Trần Hoàn cũng không để tâm lời Trần Thiên Vũ:
- Nếu như không ra tay, vậy liền mất cơ hội.
- Ta biết rồi, Bát Bảo Trai chúng ta luôn bảo trì trung lập!
Trần Thiên Vũ suy nghĩ một chút nói tiếp.
- Có điều dựa theo quy củ, các ngươi không được tùy ý giết hại bình dân, rõ chưa?
- Ta hiểu!
- Ừm!