Mẹ và em gái của Tô Dương đã được cao thủ Liên Bang thay đổi dung mạo. Nhưng mặc kệ dung mạo biến thành thế nào, linh hồn cũng sẽ không thay đổi.
Ba giây sau, Tiểu Điệp lên tiếng:
- Chủ nhân, mẹ và em gái của ngươi ngay cửa đối diện cường giả Vương Giả cực phẩm kia.
Một giây kế tiếp, Tô Dương liền xuất hiện trên tầng lầu của tiểu khu.
- Ta muốn đi gặp mẹ và em gái, ngươi thôi miên bốn vị Vương Giả cấp Ngự Thú Sư kia đi, đừng để cho bọn họ phát giác!
Lần này trở về, Tô Dương không muốn kinh động bất luận kẻ nào.
- Vâng, chủ nhân, bọn họ không có khả năng phát hiện chúng ta đã tiến vào đâu!
- Mẹ và em gái ta đang làm cái gì?
Tiểu Điệp cười nói:
- Chủ nhân, mẹ ngươi dường như đang nấu cơm, còn em gái đang nằm trên ghế sa lon ở phòng khách.
- Được rồi!
Hư Không Du Linh định vị truyền tống, Thất Thải Mê Huyễn Điệp cắt đứt thanh âm. Tô Dương trong nháy mắt đứng ở bên trong phòng khách.
Hắn nhìn thoáng qua Tô Tiểu Tiểu đang không có chút hình tượng nào, nằm úp sấp trên ghế sa lon. Hắn cái gì cũng không nói, liền đặt mông ngồi xuống, gác hai cái chân dài lên bàn trà.
Đây là một trong những tư thế làm hắn thoải mái nhất.
Sô pha bị hãm sâu, Tô Tiểu Tiểu nằm trên ghế sa lon dường như cảm nhận được động tĩnh. Nàng nhỏm người lên, quay đầu thoáng nhìn.
- Ca ca?
Tô Dương mỉm cười nhìn Tô Tiểu Tiểu.
- Làm sao, nhìn thấy ca ca không vui?
- Ca ca! Tô Tiểu Tiểu kích động nhảy dựng dậy, nhào về phía Tô Dương.
Tô Dương vội vã tiếp được nàng. Hắn không sợ Tô Tiểu Tiểu đụng đau bản thân mà là sợ em gái mình đau.
- Đã là đại cô nương rồi còn lỗ mãng như vậy?
Tô Tiểu Tiểu vờ như không nghe nói:
- Ca ca, ngươi rốt cuộc đã trở về, ta lâu rồi không được gặp ngươi.
- Ca ca chỉ là đi chấp hành nhiệm vụ cơ mật.
- Tiểu Tiểu biết, Tiểu Tiểu biết ca ca là đại anh hùng, ca ca bề bộn nhiều việc... Tiểu Tiểu đều biết!
Tô Dương xoa xoa nước mắt của em gái:
- Biết rồi sao còn khóc?
- Chính là lo lắng!
Cửa phòng bếp mở ra, Trương Tú Như cầm xẻng chạy đến, nhìn thấy Tô Dương, nàng cũng rất kích động. Có điều nàng so với Tô Tiểu Tiểu khắc chế hơn nhiều.
- Con trai, về rồi à?
- Vâng!
Trương Tú Như nhìn lướt qua phòng khách:
- Hai cô con dâu của ta đâu?
- Ách... Lần này con không mang theo các nàng!
- Sao con lại không đem các nàng về? Mang một người cũng được!
- Các nàng tạm thời bất tiện.
- Vậy con trở về làm gì?
Quăng ra những lời này, Trương Tú Như cầm xẻng trở về phòng bếp.
- Cái này...
Tô Dương nhìn muội muội trong lòng:
“Còn may, còn may muội muội cũng rất hoan nghênh mình!"
Tô Tiểu Tiểu chống người dậy, đẩy Tô Dương nằm xuống ghế sa lon, học Tô Dương, đem hai cái đùi gác lên bàn trà.
- Ca ca, gần đây ca đi đâu? Sao hơn nửa năm cũng không thấy người?
- Chấp hành nhiệm vụ thôi!
Tô Tiểu Tiểu không vui nói:
- Không thể nói sao?
Tô Dương trả lời:
- Không biết mới tốt, biết được càng nhiều, lại càng đau đầu.
- Được rồi!
Nàng cũng biết kỷ luật trong quân.
- Đúng rồi, ca ca, ta có cháu ngoại trai rồi sao?
- Còn không có!
- Sao vẫn chưa? Ca phải nhanh chóng dành thời gian cho hai chị dâu nha!
Tô Tiểu Tiểu nói.
- Ca có biết trong đơn vị của ta có nhiều nam đồng sự mới 22 tuổi, hài tử đã lên tiểu học rồi không?
trong phòng bếp truyền ra thanh âm của mẹ Tô Dương:
- Tiểu Tiểu nói rất đúng!
Tô Dương nhanh chóng nói sang chuyện khác:
- Ta sẽ cố gắng hơn, nhưng muội đấy, muốn kết hôn rồi?
- Vâng!