Kim Lân Mỹ Nhân Ngư đứng tại chỗ, ngạc nhiên với chính mình.
Kinh hỉ xong, nó kích động nhìn phía Tô Dương.
Nó biết, nếu như không phải Tô Dương giúp nó thì để trở thành Thần Thú sẽ còn phải đợi lâu lắm. Đương nhiên, nếu không có Tô Dương thì đời này nó cũng đừng mơ trở thành Thần Thú.
- Tiểu Điệp, thu tập tình báo, xem đến cùng là chuyện gì xảy ra!
- Vâng, chủ nhân!
Giai Tư cũng kích động đi tới bên cạnh Tô Dương:
- Cảm ơn Tô tướng quân... Ta rốt cuộc trở thành Thần Cấp Ngự Thú Sư!
- Đây là ngươi nên được!
Tô Dương cười nói.
Nếu như không có nửa năm tích lũy của Giai Tư, lần này nàng cũng đừng nghĩ thăng cấp đến Thần Cấp.
Tô Dương cũng là vừa vặn phát hiện Giai Tư thiếu chút nữa thì có thể trở thành là Thần Cấp Ngự Thú Sư, liền quyết định ra tay giúp đỡ một chút.
Đế Cấp cực phẩm sủng thú cùng Thần Cấp hạ phẩm sủng thú thật sự có chênh lệch quá xa!
Có thể bồi dưỡng được một vị Thần Cấp Ngự Thú Sư làm người giúp đỡ, có thể giúp Tô Dương giảm bớt không ít áp lực. Còn lại, Ách Vận Thần Nha của Hạ Na vẫn là Đế Cấp cực phẩm.
Băng Nguyệt Tinh Linh của Liễu Mộng Vân từ Đế Cấp thượng phẩm thăng cấp đến Đế Cấp cực phẩm. U Minh Huyễn Ảnh Miêu cũng thăng cấp đến Đế Cấp cực phẩm.
Có thể nói, lần này ngoại trừ Giai Tư, đề thăng lớn nhất vẫn là Liễu Mộng Vân.
Tô Dương nói với Liễu Mộng Vân cùng Hạ Na:
- Lần này để Giai Tư trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư trước. Ta tính rồi, những sủng thú cùng Ngự Thú Sư còn thừa lại kia vẫn chưa đủ giúp các ngươi đạt đến Thần Cấp.
- Ta hiểu!
Liễu Mộng Vân gật đầu:
- Nhiều Thần Cấp Ngự Thú Sư cũng có thể giúp ngươi không ít việc!
Hạ Na cũng không có ý kiến gì:
- Ta nghe Tô tướng quân!
- Chúng ta quét dọn chiến trường một chút nào!
Sau khi quét dọn chiến trường, bốn người họ tất nhiên trúng mùa lớn.
Hoàng Đế Xuất Vân quốc thì có tài sản nhiều hơn phổ thông Thần cấp Ngự Thú Sư rất nhiều! Tài sản trên người Trần trưởng lão Hắc Tinh Đế Quốc còn phong phú hơn Hoàng Đế Xuất Vân quốc.
Tô Dương chỉ có thể nói, không hổ là Hắc Tinh Đế Quốc, quả nhiên là danh bất hư truyền.
Lúc này, đám sủng thú của Tô Dương tận lực san bằng chiến trường, còn dùng lũ lụt quét mấy lần, tận lực giảm bớt dấu vết lưu lại.
Thất Thải Mê Huyễn Điệp cũng thu thập hết tình báo, Tô Dương liền nói:
- Hay là chúng ta rời đi trước thôi!
- Được!
Vì vậy, Tô Dương liền mang theo Liễu Mộng Vân, Giai Tư, Hạ Na bên trong biệt thự ở tòa thành của Liên Bang. Tô Dương vừa trở lại liền ngồi lên ghế sa lon.
Hạ Na cũng theo bản năng đẩy Tô Dương ngồi xuống, cả người dựa vào lòng Tô Dương... Thắng đến nàng chú ý tới Liễu Mộng Vân đang ngó chừng nàng. Nàng giống như điện giật, nhanh chóng đứng lên!
- Các ngươi đã về rồi!
Tần Tiểu Tiểu từ trên lầu đi xuống.
- Cực khổ rồi! Các ngươi muốn uống trà hay là nước trái cây!
Liễu Mộng Vân:
- Nước trái cây!
Tô Dương:
- Muốn nước trái cây!
Giai Tư suy nghĩ một chút nói:
- Giống như bọn hắn!
Hạ Na nhảy qua:
- Ta tới giúp ngươi!
Tay Liễu Mộng Vân sờ lên hông Tô Dương. Tô Dương liền tự giác đem Thất Thải Mê Huyễn Điệp triệu hoán ra:
- Tiểu Điệp, hoàng đế Xuất Vân quốc và Trần trưởng lão của Hắc Tinh Đế Quốc rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Tiểu Điệp đứng ra nói:
- Xuất Vân quốc là quốc gia phụ thuộc Hắc Tinh đế quốc. Hoàng thất Hắc Tinh Đế Quốc phái Thập Tam Công Chúa liên hôn cùng người thừa kế của Xuất Vân quốc. Tam Hoàng Tử Hắc Tinh đế quốc vừa vặn gây chuyện ở trong nước nên đã bị hoàng đế Hắc Tinh đế quốc phái đến đội ngũ đưa thân.
- Một đoạn thời gian trước, sau khi người thừa kế của Xuất Vân quốc cùng Thập Tam Công Chúa của Hắc Tinh Đế Quốc thành thân, Tam Hoàng Tử liền mượn cơ hội chạy về, cũng chính lúc đó đụng phải Giai Tư cùng Hạ Na.