Tô Dương gật đầu:
- Chúng ta đã liên minh với Thanh Loan quốc. Thần Phong Quốc sớm muộn gì cũng sẽ trở thành địch nhân, còn không bằng chúng ta chủ động xuất kích, giúp Liễu Mộng Vân trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư, đồng thời diệt trừ mối tai họa ngầm Thần Phong Quốc này.
- Cái này rất khả thi!
Trong lòng Giai Tư đã bắt đầu mặc niệm cho Thần Phong Quốc.
- Có điều nói như vậy, vẫn là Thanh Loan Quốc chiếm đại tiện nghi, chờ Vân quốc Liên Bang tiến vào Ngự Thú sư đại thế giới, nhóm Ngự Thú Sư bình thường của Vân quốc liên bang tạm thời khẳng định không có năng lực chiếm giữ Thần Phong Quốc.
Cao thủ của Thần Phong Quốc thưa thớt, vẫn là đối thủ một mất một còn của Thần Phong Quốc lấy được lợi ích lớn nhất.
Tô Dương không vấn đề gì nói:
- Chiếm liền chiếm đi! Ta cũng không quá để ý, đến lúc đó làm cho Thanh Loan Quốc lưu lại một phần là tốt rồi.
- Ừm!
Tô Dương nói:
- Giai Tư, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu! Đến lúc đó, nếu có thể, ta vẫn sẽ không xuất hiện.
- Ta hiểu!
Giai Tư thật không có quá chống cự bị đẩy ra tiền tuyến. Nàng ngược lại có chút nóng lòng muốn thử. Hơn nữa nàng cũng không có chút lo sợ nào. Bởi vì nàng biết, coi như nàng không cẩn thận, xảy ra vấn đề gì thì vẫn còn có Tô Dương.
Nàng rất kiên định về điều này.
Giai Tư lại hỏi:
- Vậy kế tiếp, ta sẽ ở lại Thanh Loan quốc?
- Không cần, đến đóng quân ở Nam Cực, bảo vệ thông đạo là được!
Hiện tại, Vân quốc Liên Bang đã bố trí quân doanh ở Nam Cực.
- Được rồi!
Trở lại Nam Cực, Giai Tư nhìn thấy Mạc Vân Kiếm. Sau khi dẫn Thanh Loan quốc càn quét các đại lục ở Thủy Lam Tinh, Mạc Vân Kiếm liên ở lại Nam Cực giám thị thông đạo dẫn đến Thanh Loan quốc.
Tô Dương từ Thủy Lam Tinh đi Thanh Loan Quốc, chắc là sẽ không đi qua không gian liệt phùng. Hắn đều là dùng thuấn di.
Lần này, Tô Dương đồng dạng không có lộ diện mà để cho Giai Tư, Hạ Na cùng Mạc Vân Kiếm ra mặt.
Đối với yêu cầu phải tạm thời trú đóng ở Nam Cực của Giai Tư và Hạ Na, Mạc Vân Kiếm không do dự liền đáp ứng, dù không có điều lệnh từ quân bộ. Giai Tư và Hạ Na là tâm phúc của Tô Dương, Mạc Vân Kiếm vô cùng rõ ràng. Hắn mới sẽ không quan tâm Tô Dương có hành động gì.
Chờ Giai Tư cùng Hạ Na sắp xếp xong trướng bồng, hắn mới tiến vào.
Nam Cực lạnh đến muốn chết, tuyết còn rơi ngập trời. Tuy nhiệt đó Thần cấp Ngự Thú Sư sẽ không để ý nhưng trướng bồng Mạc Vân Kiếm chuẩn bị cho Giai Tư cùng Hạ Na tự nhiên là loại tốt nhất. Chỉ cần kéo khóa lên, mở lò sưởi tinh hạch ra bên trong đại trướng bồng liền trở nên ấm áp. Không giống như đốt than đá, có mùi lạ lại còn có thể gây nguy hiểm.
Ngồi ở bên cạnh lò lửa, Hạ Na liền hỏi Tô Dương:
- Tô tướng quân, đêm nay không trở về đúng không?
Sắc mặt ba người đều bị ánh lửa nhuộm thành màu da cam.
- Không trở về sao được? Không trở về, Mộng Vân tỷ của ngươi sẽ có ý kiến với ta!
Giai Tư cười nói:
- Đúng vậy! Hạ Na, ngươi không sợ Mộng Vân tỷ của ngươi tới cửa đánh mông ngươi sao?
- Nàng hiện tại đánh không lại ta!
Hạ Na lẩm bẩm nói.
Giai Tư bổ một đao:
- Nàng đánh không lại ngươi, nhưng còn có Tô tướng quân nha!
Vừa có cơ hội, Giai Tư liền không nhịn được bổ Hạ Na một đao, để cho nàng khó chịu. Chỉ cần thấy được Hạ Na có chút khó chịu, trong lòng Giai Tư liền có chút vui sướng.
Có đôi khi, Giai Tư cũng không nhịn được hoài nghi, chính mình có phải biến thái hay không. Đương nhiên, quan hệ của hai người, vẫn là trước sau như một rất tốt. Hạ Na đột nhiên ngẩng đầu hỏi:
- Tô tướng quân, nếu như ta cùng Mộng Vân tỷ phát sinh mâu thuẫn, ngươi sẽ giúp ai?
Đối mặt loại nan đề thiên cổ này, ngay cả Tô Dương cũng không biết nên trả lời như thế nào. Hắn chỉ có thể hung hăng gõ đầu Hạ Na một cái.
- Đau! Ngươi làm gì thế!
Hạ Na ôm đầu ủy khuất nói.
- Nói tiếng người đi!
Nghĩ đến Liễu Mộng Vân, Tô Dương cũng nhớ tới nhiệm vụ củng cố nơi ẩn nấp của nàng cũng sắp hoàn thành. Vì vậy hắn liền nhớ lại phần thưởng nhiệm vụ mình sắp nhận được.