Tô Dương kéo cái ghế, ngồi vào đối diện. Tay Từ nguyên soái run một cái, quẹt một đường ở trên văn kiện.
- Ai~! Ngươi không thể gõ cửa sao?
- Vì bảo mật!
- Có chuyện gì không?
- Ta tạm thời có thể phải ẩn mình một thời gian.
Từ nguyên soái đem đầu sáp đến gần Tô Dương, nhỏ giọng hỏi:
- Ngươi gây chuyện?
- Quả thật là gây chuyện!
- Chuyện gì?
Tô Dương cũng cúi đầu, đem đầu sáp gần Từ nguyên soái, nhỏ giọng nói:
- Vẫn là sự tình về Phượng Hoàng, có điều gần nhất ta đã tìm được biện pháp trì hoãn, có lẽ có thể có hiệu quả.
Từ nguyên soái liên tục gật đầu:
- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi!
Tô Dương làm việc, hắn rất yên tâm. Từ nguyên soái lại nhỏ giọng hỏi:
- Vậy bên Thanh Loan quốc, cần thông báo không?
- Tạm thời... không!
- Chắc chắn chứ?
- Chắc chắn!
Tô Dương nghiêm túc nói:
- Lần trước ta rõ ràng mạnh hơn Tần Long Vân, vẫn không xé bỏ được hiệp ước. Lần này ta biến mất, nếu như hắn dám xuống tay với Liên Bang, ta sẽ đổi một thân phận khác đi giết hắn.
Tô Dương hắn là người coi trọng chữ tín. Nếu như Tần Long Vân không giữ chữ tín, dù biết Tần Tiểu Tiểu sẽ khổ sở, Tô Dương cũng sẽ hạ thủ.
Tô Dương làm việc cũng có nguyên tắc của mình.
- Ta sẽ sắp xếp mật thám giám thị Thanh Loan quốc, tận lực đợi ở cảnh nội Liên Bang.
- Vậy là tốt rồi, ta đi đây!
- Đúng rồi, có chuyện này phải nói với ngươi một cái!
Tô Dương nghi ngờ nói:
- Còn chuyện gì nữa?
- Muội muội của ngươi Tô Tiểu Tiểu muốn kết hôn!
- Tiểu Tiểu muốn kết hôn rồi hả?
Trong đầu Tô Dương hiện ra thân ảnh Tiểu Tiểu. Trong trí nhớ của hắn, Tiểu Tiểu vẫn luôn là một tiểu cô nương. Có điều hắn rất nhanh nhớ tới nàng cũng đã hai mươi hai, tiểu cô nương cũng đã đến tuổi phải xuất giá. Tô Dương cũng nhớ tới mẫu thân của mình, cũng rất lâu hắn chưa có về nhà nhìn nàng một cái.
- Là thanh niên Tần gia kia sao?
Từ nguyên soái phẫn uất nói:
- Đúng vậy, thực sự là tiện nghi lão già Tần Bằng Trình khốn nạn kia! Từ nguyên soái rất muốn nói cho Tô Dương, Từ gia ông cũng có rất nhiều thanh niên ưu tú.
- Lúc nào?
- Còn chưa quyết định.
- Vẫn chưa định?
- Tô Tiểu Tiểu nói, nàng muốn đợi ngươi trở về rồi tổ chức một hôn lễ đơn giản.
Tô Dương suy nghĩ một chút nói:
- Xem ra, ta cần phải trở về một chuyến!
Từ nguyên soái hé miệng, muốn nói cái gì, cuối cùng lại nói:
- Ngươi tự quyết định là được!
Tô Dương khẽ đáp:
- Ta hiểu ý của ngươi, ta cũng biết nếu đã giả chết phải giả bộ triệt để một chút, không lưu một điểm kẽ hở, phòng ngừa người nhà bị thôi miên, tiết lộ sự thật... Nhưng mà, coi như là giả chết, ta cũng không để cho địch nhân tới gần người nhà của ta, trời mới biết bọn họ có thể làm ra cái gì.
Từ nguyên soái gật đầu:
- Ta có thể lý giải suy nghĩ của ngươi, kỳ thực cũng không cần lo lắng như vậy! Một đoạn thời gian trước, sau khi ngươi mang theo Tần Tiểu Tiểu đến gặp mẹ và em gái ngươi, không phải nói muốn chúng ta đem người nhà ngươi chuyển đi, tiến hành tăng cường bảo hộ sao? Ta đã làm theo. Tuy thực lực Liên Bang chúng ta không được tốt lắm, nhưng độ bảo mật vẫn rất cao. Ta cũng đã tự ám thị tinh thần bản thân rồi, dù là Thần cấp Ngự Thú Sư muốn tìm cái gì, cũng không dễ dàng.
Tô Dương lúc này mới nhớ tới, hắn quả thật có nói qua chuyện này.
Hắn nhớ rõ mẹ và em gái mình, còn có tiểu tử Tần gia kia đều được an bài vào Kinh Hải thành. Đó là một tòa thành thị rất phồn hoa. Chỉ là ba người bọn họ phải thay đổi dung mạo, mai danh ẩn tích, được bốn gã Vương Giả cấp Ngự Thú Sư âm thầm bảo hộ.
Tô Dương hiếu kỳ nói:
- Ám thị tinh thần là gì?
- Lúc đó ta chưa nói với ngươi. Khi đại não của ta bị xâm lấn, những kí ức liên quan tới thân nhân ngươi trong đầu ta sẽ tự động cắt bỏ... Ta rất dễ dàng trở thành mục tiêu của chúng, không thể không phòng.
- Lợi hại!