Giai Tư ngồi bên cạnh Hạ Na. Toàn bộ Vân quốc Liên Bang, bạn của Giai Tư không có mấy ai. Hạ Na là người nàng thân cận nhất cho nên chỉ cần Hạ Na trêu chọc không phải quá phận, Giai Tư cũng có thể tiếp thu.
- Tiểu Tiểu, ngươi phải cố gắng lên nha!
Hạ Na nhấc tay, làm một động tác cổ vũ với Tần Tiểu Tiểu. Tần Tiểu Tiểu ngồi phía còn lại cạnh Hạ Na đáp:
- Ta đã rất nỗ lực!
- Ha ha! Hạ Na nhịn không được cười to. Không có biện pháp, biểu tình của Tần Tiểu Tiểu thực sự quá nghiêm túc, ngay cả Giai Tư, cũng hé miệng cười theo.
Tô Dương mang theo Liễu Mộng Vân tới Kinh Hải thành. Lúc tìm được mẹ và em gái hắn liền nói tin tức tốt cho Trương Tú Như.
Trương Tú Như mừng rỡ không khép được miệng. Bà còn lôi kéo Liễu Mộng Vân, nói một tràng những hạng mục cần lưu ý khi mang thai.
Kỳ thực, kinh nghiệm của Trương Tú Như, đối với Liễu Mộng Vân mà nói, cơ hồ không có tác dụng. Thân thể của Thần cấp Ngự Thú Sư hoàn toàn khác nữ nhân bình thường. Nhưng Liễu Mộng Vân vẫn im lặng nghe, còn móc ra bản bút ký, nghiêm túc đem lời bà nói ghi lại toàn bộ.
Thấy vợ của con trai nghiêm túc tỉ mỉ như thế, Trương Tú Như càng vui vẻ hơn.
- Tô Dương, chiếu cố thật tốt Mộng Vân, không nên để cho nàng quá mệt nhọc, biết không?
- Con biết rồi, con chắc chắn sẽ để cho Mộng Vân nghỉ ngơi tốt!
- Vậy là tốt rồi!
Trương Tú Như cười híp mắt nhìn chằm chằm cái bụng bằng phẳng của Liễu Mộng Vân. Tô Dương cũng thật lâu không thấy mẫu thân mình vui vẻ như thế.
- Mẹ, con muốn mang Mộng Vân về nhà mẹ đẻ một chuyến, Mộng Vân rất lâu rồi chưa về thăm nhà!
- Được, nên như vậy!
Trương Tú Như gật đầu.
- Mộng Vân chắc cũng muốn trở về gặp người nhà, báo tin vui này cho bọn họ biết.
Nói đến đây, vành mắt Trương Tú Như có chút ươn ướt. Tô Dương nhẹ nhàng hô một câu:
- Mẹl
- Ừm!
- Mẹ làm sao vậy?
Trương Tú Như ngượng ngùng cười Cười:
- Không có chuyện gì, đột nhiên nghĩ tới chuyện trước kia!
Tuổi tác ngày càng cao, sinh hoạt khá một chút, Trương Tú Như liền thường thường nhớ lại chuyện trước kia, nhớ tới thân nhân.
Đáng tiếc, lần thú triều đó, bọn họ đều đã không còn.
- Mẹ, không nên thương tâm, ta và muội muội đều sẽ ở bên cạnh chăm sóc mẹ!
Tô Tiểu Tiểu cũng ôm Trương Tú Như nói.
- Đúng đó mẹ! Ta và ca ca sẽ luôn bên mẹ!
- Mẹ biết! Mẹ biết!
Kinh Hải thành còn chưa trùng kiến xong. Chồng của Tô Tiểu Tiểu chưa có trở về, nghe nói là bị điều đi xây dựng thành phố.
Bộ đội Ngự Thú Sư của Vân quốc liên bang và Ngự Thú sư đại thế giới hoàn toàn khác nhau.
Tại Vân quốc liên bang, Ngự Thú Sư quân đội là có hung thú liền chống đỡ hung thú, thời điểm không có hung thú, cũng có thể làm công binh cùng xây dựng với công nhân. Hiện tại, toàn bộ thành thị của Vân quốc Liên Bang đều gặp tai hoạ, bọn họ liền thành đại đội kiến trúc. Tân Hưng Hướng bây giờ là quan quân, đoạn thời gian gần đây ăn ở đều ở công trường.
Ngủ ở nhà một ngày, Tô Dương mang theo Liễu Mộng Vân trở về Tây Nam Quân bộ ở Xương Võ Thành.
Xương Võ Thành đồng dạng bị địa chấn phá hủy hơn phân nửa.
Có điều Tây Nam tổng quân bộ cùng Trân Bảo Các đại lâu đã trùng tu hoàn tất. Tô Dương cũng tìm được nhà cha vợ mình.
Nhìn thấy Tô Dương cùng Liễu Mộng Vân trở về, Liễu Long cực kỳ vui vẻ.
Liễu Long cực kỳ vừa lòng đứa con rể này của mình. Bất kể là đụng tới ai, chỉ cần biết Tô Dương là con rể của Liễu Long hắn thì đều khen hắn một câu có ánh mắt tốt. Nói thật, có thể tuyển được Tô Dương làm con rể, đây hoàn toàn chính là vận khí. Có điều Liễu Long vẫn là rất cao hứng.
Nghe nói nữ nhi mình mang thai hài tử của Tô Dương, hắn càng kích động hơn. Lúc dùng cơm, còn mang ra rượu ngon mà mình trân quý, lôi kéo Tô Dương uống rượu. Ai ngờ lại khiến bản thân say đến tít mù, khiến cho Liễu mẫu vừa tức giận lại vừa bất đắc dĩ.