Thiên phú Thần Thoại cấp Đao Vũ Kiếm Dực, phối hợp với thiên phú Thần Thoại cấp Vô Kiên Bất Tôi, cùng tốc độ khủng khiếp, trên không trung không con nào có thể vượt qua nó rồi!
Thực lực của Sủng thú Đế cấp cực phẩm so với thực lực của Thần thú Thần cấp hạ phẩm có sự khác biệt như trời với đất!
Nhưng thực lực của Thần Thú hạ phẩm so với Thần Thú trung phẩm thì chênh lệch không lớn như vậy!
Các sủng thú của Tô Dương, tuy tuyệt đại đa số đều là Thần cấp hạ phẩm, nhưng đối phó với Thần cấp trung phẩm sủng thú, cũng sẽ không quá cố hết sức!
Nói không chừng còn có thể sánh ngang nhau nhá!
Lần này, Tô Dương đem tất cả mọi thứ đều tiêu hao hết, ngoại trừ quyển trục cưỡng chế khế ước sủng thú bị Liễu Mộng Vân đặt trước.
Mười ngày sau, sứ giả Thanh Loan quốc đến Vân quốc Liên Bang và cũng truyền đạt với Từ nguyên soái rằng Thanh Loan quốc đồng ý yêu cầu của Vân quốc Liên Bang, bằng lòng sẽ không ra lệnh đối phó Kim Hùng quốc, cũng sẽ không ra lệnh cho nước phụ thuộc khai chiến với Kim Hùng quốc, bọn họ sẽ để Vân quốc Liên Bang đối phó với Kim Hùng quốc.
Đồng thời, song phương còn ký kết mật ước!
Đáng thương thay cho Kim Hùng quốc, Vân quốc Liên Bang còn chưa dẫn quân khai chiến với bọn họ, bọn họ đã bị xem như đã diệt quốc! Nhưng mà, ai bảo bọn họ đầu quân cho Thần Phong quốc làm gì!
Đương nhiên, hiện tại Vân quốc Liên Bang không có khả năng khai chiến với Kim Hùng quốc. Việc này phải chờ thêm một đoạn thời gian đã.
Bọn họ đã là thịt trên thớt rồi.
Không bao lâu, Vân Thục Doanh của Bát Bảo Trai đi tới Vân quốc Liên Bang. Người đứng ra nghênh tiếp tất nhiên là Từ nguyên soái cùng Giai Tư.
Hai người này, Từ nguyên soái nhất định phải đứng ra, Giai Tư bị Tô Dương đặt ở bên ngoài.
Thực lực có thể hơi kém một chút, nhưng nhất định phải để một tên Ngự Thú sư Thần Thoại chống lưng, bằng không thì mèo chó gì cũng dám tới khiêu khích mặt mũi Liên Bang.
Tô Dương nhất định không gặp Vân Thục Doanh, chỉ ở sau màn theo dõi, với lại chuyện Vân Thục Doanh hãm hại hắn, hắn vẫn còn để trong lòng đây.
Người hãm hại hắn mà còn sống cũng không mấy cái. Đều nói một ngày phu thê, trăm ngày ân nghĩa, hai người họ cũng không chỉ một ngày.
Vậy mà, ân tình đâu?
Vân Thục Doanh ở kinh thành đợi ba ngày, ngoại trừ trao đổi chuyện Bát Bảo Trai mở rộng thế lực vào Vân quốc liên bang với mấy người Từ nguyên soái, thì còn được Liên Bang cao tầng sắp xếp lịch lãm kinh thành.
Có bằng hữu từ phương xa tới, phải hoan nghênh chứ! Bát Bảo Trai chỉ cần không có địch ý rõ ràng với Liên Bang. Liên Bang nhất định sẽ chiêu đãi cơm ngon rượu ngọt.
Trong biệt thự ở kinh thành.
Tô Dương hỏi Giai Tư chuyện của Bát Bảo Trai:
- Khi nào Vân Doanh rời đi?
Ba ngày nay, Giai Tư hầu như đều đi theo Vân Thục Doanh du lãm kinh thành.
Mặt ngoài có về quan hệ của Giai Tư và Vân Thục Doanh phát triển rất tốt. Nhưng Tô Dương lại nghĩ khác.
Hai vị Ngự Thú Sư Thần cấp này đều không phải dạng xuề xòa dễ dụ.
Hai bên có vẻ kiêng nể thực lực của nhau, mới ăn ý bảo trì hữu hảo thôi.
- Ngày mai nàng sẽ đi!
- Ừm!
- Thái độ của nàng như thế nào?
- Thái độ tốt vô cùng, ta cảm thấy ấn tượng của nàng với Liên Bang chúng ta không tồi
Giai Tư suy nghĩ một chút nói:
- Ta còn tưởng rằng thân là người của Bát Bảo Trai, thái độ của nàng sẽ rất hống hách, nhưng mà ở với nhau một đoạn thời gian, ta cảm thấy không tệ.
- Vậy được!
Vân gia của Vân Thục Doanh đồng dạng là hoàng tộc. Thực lực không chỉ cường đại mà còn là minh hữu của Bát Bảo Trai. Vân Thục Doanh trở thành trưởng lão, ở trong Bát Bảo Trai cũng có chút tiếng nói. Ấn tượng của nàng ta Vân quốc Liên Bang hoặc nhiều hoặc ít sẽ ảnh hưởng đến sách lược tổng thể của Bát Bảo Trai đối với liên bang.
- Từ nguyên soái theo đề nghị của người, trì hoãn một chút với Vân Thục Doanh, Vân Thục Doanh cũng nói có thể lý giải, mọi chuyện đều đâu vào đấy.
- Rất tốt!