Dưới ánh đèn tiết kiệm năng lượng, một nhà ba người ngồi ở trên bàn cơm.
Tô Dương ăn món ăn quen thuộc, hắn đã quét sạch cả nồi cơm.
Ra ăn hoa quả muội muội gọt cho, Trương Tú Như ngồi ở bên cạnh hắn:
- Lần này trở về, chừng nào thì ngươi đi?
- Mẹ, ta vừa mới trở về, ngươi muốn đuổi ta đi à?
- Ngươi thừa biết ý ta không phải vậy!
- Chờ một lát là đi!
- Cái gì? Còn không ở lại một đêm?
Trương Tú Như oán than nói:
- Chẳng lẽ ngươi vội vàng đi cứu vớt Thủy Lam Tinh hả?
Trương Tú Như không biết mình chỉ đùa mà lại là sự thật!
- Đợt này ta có thể nghỉ ngơi một chút, lần này là tới điều nghiên địa hình, ngày mai còn có việc, tối mai ta lại tới, dẫn theo Mộng Vần các nàng!
- Vậy là tốt rồi! Vậy là tốt rồi!
Nghe Tô Dương nói muốn đưa hai con dâu về nhà, Trương Tú Như không giận hắn nữa.
- Đúng rồi, thừa dịp nghỉ ngơi thì ở bên các nàng nhiều hơn, tranh thủ sinh mấy đứa cháu cho ta chăm!
Tô Dương kéo một cái gối đắp lên mặt mình. Mỗi lần về nhà, mẹ hắn cứ hai ba câu đều nhắc tới vợ hắn, nhắc tới con cái... Hắn có chút chán ngán, rõ ràng mình mới là ruột thịt mà.
Tô Tiểu Tiểu hỏi:
- Ca ca, vậy ngày mai ta có thể gọi Tân Hưng Hướng về không?
- Được chứ! Hai vị này sắp kết hôn đến nơi rồi, làm sao Tô Dương có thể không đồng ý được?
Đến mười hai giờ, Tô Dương chào mẹ và em gái, đồng thời dặn các nàng không nên tiết lộ chuyện mình về nhà, Trương Tú Như và Tô Tiểu Tiểu đều đồng ý.
Sau khi rời đi, Tô Dương cũng không đi thẳng về mà là sang nhà bên cạnh gặp Lưu Thỉnh. Là người phụ trách an toàn cho mẹ và em gái mình, Tô Dương cần phải đi gặp mặt người ta. Hai người hàn huyện một hồi, Tô Dương mới trở lại trong biệt thự Liễu Mộng Vân, Tần Tiểu Tiểu.
Trong phòng khách, đèn vẫn sáng, hai người đều đang đợi hắn.
Tô Dương đứng tại chỗ, có chút do dự. Không biết là vị "thiếu thông minh" kia an bài thế nào mà biệt thự này lại có bốn gian phòng ngủ lớn! Liễu Mộng Vân và Tần Tiểu Tiểu đều ở trên lầu, mỗi người ở một gian. Ngày hôm nay, hắn nên ở nơi nào đây?
Nhìn thấy Tô Dương trở về, Tần Tiểu Tiểu chủ động đứng lên nói:
- Phu quân, ngày hôm nay ngươi ở cùng Mộng Vân tỷ đi!
Nói xong, nàng đi lên lầu.
Không cần phải chọn, Tô Dương thả lỏng một hơi. Hắn đi tới trước mặt Liễu Mộng Vân, giang hai cánh tay, vẻ mặt bi tráng nói:
- Đêm nay ta là của ngươi!
Liễu Mộng Vân đá chân qua hắn, nhưng lực rất nhẹ, chân bị Tô Dương chộp trong tay. Đêm nay tăng ca rồi!
Ngày thứ hai, Tô Dương cùng Tần Tiểu Tiểu tiếp tục là người hầu theo Liễu Mộng Vân làm việc ở mỗi thành phố lớn Vân quốc Liên Bang.
Buổi tối, Tô Dương dẫn hai nàng đổi quần áo thường phục trở lại nhà mới ở Kinh Hải, mặc quân phục sẽ khiến cho người trong nhà áp lực.
Đêm nay, đồ ăn rất phong phú, Tô Dương cũng gặp bạn trai của em gái là Tân Hưng Hướng. Đây coi như là lần đầu tiên hai bên gặp nhau, còn lần thôi miên không tính!
Tần Hưng Hướng nay đã 21 tuổi, nhỏ hơn Tô Dương một tuổi, tuổi này còn chưa kết hôn vẫn tương đối hiếm thấy. Lần trước gặp Tần Hưng Hướng còn là Bạch Ngân thượng phẩm ngự thú sư, hiện tại đã trở thành Hoàng Kim trung phẩm Ngự Thú Sư, có vẻ đạo này hắn đã rất nỗ lực tu luyện.
Tần Hưng Hướng cho Tô Dương cảm giác cũng không tệ lắm, là một Ngự Thú Sư rất trầm ổn. Tô Dương cũng khá hiểu Tần Hưng Hướng, thậm chí có khi còn hiểu hơn cả chính bản thân Tần Hưng Hướng nữa!
Sau bữa cơm, Tô Dương nói đến hôn sự giữa Tần Hưng Hướng và muội muội. Hắn cũng muốn tổ chức một hôn lễ đơn giản, gia đình hai bên ăn chung một bữa cơm, đi đăng ký kết hôn là đủ rồi.
Hắn chỉ hy vọng bố mẹ mình cũng có thể tới tham gia.
Hắn và Tô Tiểu Tiểu đi tới Kinh Hải thành mai danh ẩn tích hơn nửa năm, mỗi tháng chỉ có thể viết thư cho cha mẹ một lần, đã rất lâu rồi không gặp nhau. Tính ra thì hắn còn tệ hơn cả em gái của Tô Dương nhưng đàn ông trời sinh phải kiên cường một chút