Tô Dương suy nghĩ một chút nói.
- Đúng rồi, Tô tướng quân, có một việc!
- Chuyện gì?
- Bát Bảo Trai cũng phái người tới đưa tin, vị trưởng lão Vân Thục Doanh kia cũng muốn tới thăm Vân quốc Liên Bang chúng ta.
- Ừm!
Tô Dương nhìn về phía Từ nguyên soái,
- Từ nguyên soái, chuyện Thương Minh, các ngươi định làm như thế nào?
- Theo ý kiến các cao tầng chúng ta là sát nhập hai thương hội tại quốc nội Vân quốc Liên Bang thành một Đại Thương Hội, do quân đội chúng ta nắm giữ cổ phần. Việc kinh doanh thì do các thành viên từ hai Thương Hội phụ trách tiến hành.
Từ nguyên soái nói tiếp.
- Nếu như có thể, không bị thế lực khác khống chế mạch máu buôn bán mới là tốt nhất. Chúng ta tạm thời không tính làm nhiều sinh ý, dù sao hai Thương Hội hợp thành một cái Đại Thương Hội, ở Ngự Thú sư đại thế giới vẫn là có chút không bắt mắt. Nếu cạnh tranh với nhau ngược lại có thể sẽ tự hao tổn.
Tô Dương nói:
- Cái này nghe cũng rất ổn, các ngươi cứ nhìn rồi làm! Đến lúc đó, nếu như không hài lòng thì lại tách ra.
Vân quốc Liên Bang khống chế Trân Bảo Các cùng Kỳ Trân Lầu, Tô Dương cũng không thấy kỳ quái. Trước đây, thế lực hai nhà thương hội này rất mạnh, thậm chí có thể ngang với bát đại quân bộ. Nhưng bây giờ, bọn họ đều bị khống chế, liền rắm cũng không dám thả một cái. Bởi vì Vân quốc quân liên bang có thần cấp Ngự Thú Sư tọa trấn.
Từ nguyên soái trưng cầu ý kiến của Tô Dương:
- Vậy có gặp Vân Thục Doanh không?
- Đến gặp nàng đi!
Mấy chuyện như đàm phán này Tô Dương không am hiểu. Hắn chỉ cần làm hậu thuẫn sức mạnh cho Vân quốc liên bang như vậy là đủ rồi. So với việc tốn tâm tư lên mấy chuyện vặt vãnh, còn không bằng đi ra ngoài liệp sát hung thú, hoặc là nằm ở trong nhà đờ ra, bồi người nhà một chút.
Hiện tại, Vân quốc Liên Bang có bốn vị Thần cấp Ngự Thú Sư. Dù hắn có đi ra ngoài mấy năm, cũng không có vấn đề lớn gì.
Thuấn di một cái, Tô Dương về đến nhà. Trong nhà, Tân Tiểu Tiểu, Liễu Mộng Vân, cùng với Hạ Na đều ở đây. Tô Dương vừa mới xuất hiện ở phòng khách, cả ba đều nhìn về phía Tô Dương.
- Làm sao vậy?
Tô Dương cảm giác ánh mắt ba người nhìn hắn có chút kỳ quái.
Hắn nhìn về phía Liễu Mộng Vân, trên da thịt trắng nõn của nàng hiện lên màu hồng nhạt. Khuôn mặt luôn lạnh như băng của Liễu Mộng Vần cũng mang theo nụ cười ôn hòa.
- Có chuyện gì thế?
- Tô tướng quân, ngươi sắp làm ba ba!
Hạ Na có chút chua chát nói.
- Cái gì?
Tô Dương đứng chết trân tại chỗ. Đầu óc có chút không phản ứng kịp.
Hạ Na nhắc nhở:
- Mộng Vân tỷ mang thai!
Tô Dương đi về phía Liễu Mộng Vân, nhẹ nhàng đưa tay đặt lên bụng nàng.
Liễu Mộng Vân dựa vào ở trên ghế sa lon, nhẹ cười với hắn, cầm lấy bàn tay hắn xoa nhẹ lên bụng. Rất nhanh, Tô Dương đã tìm được vị trí tiểu sinh mệnh trong bụng Liễu Mộng Vân.
Tiểu sinh mệnh này được cơ thể mẹ che chở, một tầng khí thế bao bọc lấy nó. Người ngoài nếu như không cố ý đi điều tra, rất khó nhận thấy được sự tồn tại của nó. Nhưng tuyệt đối không có người dám tùy ý đi kiểm tra bụng của Liễu Mộng Vân. Loại hành vi này không khác gì tự tìm đường chết.
- Ta có hài tử?
Cảm nhận được tiểu sinh mệnh, âm điệu Tô Dương đều trở nên run rẩy, kích động.
Thực lực Ngự Thú Sư càng mạnh, thì càng khó có hài tử.
Khi tới Ngự Thú sư đại thế giới, tìm đọc qua thư khố hoàng gia của Thanh Loan quốc, Tô Dương mới hiểu được, Thần cấp Ngự Thú Sư muốn dựng dục được hài tử, xác suất cực thấp. Tô Dương cũng không trông cậy việc sẽ có hài tử, không nghĩ tới, Liễu Mộng Vân cho hắn một kinh hỉ lớn như vậy.
- Ừm!
Liễu Mộng Vân ôn nhu sờ sờ bụng vẫn còn chưa thay đổi rõ của mình.
- Ngươi phải làm ba ba!
- Chuyện khi nào?
- Chắc là vào đêm năm ngày trước kia!