Không gian liệt phùng ở Nam Cực tuy là trên cao, nhưng khoảng cách tới sông băng Nam Cực kỳ thực cũng không xa, vẫn chưa tới 1000m. Nếu như tốc độ mở rộng của không gian liệt phùng quá chậm, áp lực cường đại sẽ xé bỏ Thủy Lam Tinh từng chút một, thẳng đến khi vết nứt bành trướng đến có thể để cho Thủy Lam Tinh trực tiếp tiến nhập Ngự Thú sư đại thế giới. Mà Tô Dương bọn họ chính là muốn đẩy nhanh tiến trình này, làm quỹ tích của Thủy Lam Tinh chếch đi, dính sát vào không gian liệt phùng.
Các thần thú đang công kích không gian liệt phùng của bọn họ cũng đã không cần che chở. Bởi vì Thủy Lam Tinh tự động giúp bọn hắn chắn đi tầm mắt của vô số Ngự Thú Sư của Ngự Thú sư đại thế giới.
Thần Thú hạ phẩm, cường đại đường nào, huống chỉ còn có tới mười con.
Tần Long Vân cùng Vân Thục Doanh còn chưa có chạy tới, không gian liệt phùng đã bành trướng đến có thể dung nạp toàn bộ Thủy Lam Tinh. Tận mắt thấy Thủy Lam Tinh từ không gian liệt phùng chui vào, cảnh tượng hùng vĩ kia làm cho người của Ngự Thú sư đại thế giới đều cảm nhận được chấn động.
Tô Dương thuấn di đến Lục Vân sơn mạch, nhìn thấy Thủy Lam Tinh đập về phía mình, hắn bèn nói với Đại Địa Bạo Hùng cùng Địa Ngục Huyết Đằng Hoa theo tới:
- Các ngươi đến tiếp lấy Thủy Lam Tinh đi!
Tô Dương không trông cậy vào bọn nó thật sự có thể tiếp được Thủy Lam Tinh. Nhưng làm giảm một chút lực va chạm của Thủy Lam Tinh và Ngự Thú sư đại thế giới vẫn có thể làm được.
Vì vậy, ngay trước khi Thủy Lam Tinh tiếp xúc với mặt đất, Đại Địa Bạo Hùng giơ lên cánh tay, đỡ lấy Thủy Lam Tinh.
- Bạo phát! Dẫn lực chưởng khống!
Đại Địa Bạo Hùng sử dụng tuyệt kỹ của mình.
Hầu như đồng thời, Địa Ngục Huyết Đằng Hoa cũng mọc ra dây leo, chống đỡ Thủy Lam Tinh. Tốc độ rơi cuống của Thủy Lam Tinh khổng lồ trở nên chậm một chút.
Tuy chỉ là chậm lại một chút, nhưng đối với các sinh linh còn sống trên Thủy Lam Tinh mà nói, cũng là một cơ hội bảo toàn tính mạng. Lại sau đó, dây leo của Địa Ngục Huyết Đằng Hoa tiếp tục đâm vào Thủy Lam Tinh.
Thân thể của Đại Địa Bạo Hùng, cũng bị đè ép lúng thật sâu xuống đất.
Kỳ thực, tốc độ Thủy Lam Tinh rơi xuống chậm lại phần lớn là nhờ vào thiên phú Dẫn Lực Khống Chế của Đại Địa Bạo Hùng.
Ngay cả Tô Dương, cũng bị Thủy Lam Tinh áp sâu xuống đất.
Chứng kiến cảnh tượng này, Giai Tư không hoảng sợ chút nào.
Nàng rất rõ ràng, loại trình độ này còn chưa đủ để đoạt mệnh của Tô Dương. Đừng xem Thủy Lam Tinh lớn như vậy đập về phía Tô Dương, thế cũng không thể đè chết hắn!
Đối với Thần cấp Ngự Thú Sư mà nói, Thủy Lam Tinh giống như là bọt biển. Người sẽ bị bọt biển đập chết sao? Hiển nhiên không có khả năng. Huống chỉ Tô Dương còn có thể thuấn di.
Lúc này Giai Tư bắt đầu không ngừng lùi lại. Phòng ngừa mình cũng giống như Tô Dương, bị Thủy Lam Tinh ép lún sâu xuống đất.
Ổ trước mặt các Ngự Thú Sư còn lại, khối cầu Thủy Lam Tinh này từ trong khe xuất hiện rất nhanh. Sau đó lấy tốc độ có chút chậm lại đập vào Ngự Thú sư đại thế giới.
Vô số các quốc gia phụ cận đều cảm nhận được địa chấn. Người dân của các quốc gia đều nhìn vật khổng lồ hình cầu kia. Nó tựa như ánh trăng lam sắc rơi xuống mặt đất.
Đứng ở trên không trung, Giai Tư nhìn xuống hơn nửa cái Thủy Lam Tinh.
Thủy Lam Tinh vẫn còn tiếp tục đình trệ. Mặt ngoài của nó xuất hiện vô số khe rãnh khủng bố. Những vết rạn này, không có bất kỳ quy tắc nào, không ngừng lan tràn. Lúc này Thủy Lam Tinh cực kỳ yếu ớt. Dường như chỉ một quyền, là có thể đập nó thành hai nửa.
Lúc này, Tô Dương xuất hiện trên lãnh địa Vân quốc Liên Bang.
Bên trong lãnh thổ, cũng xuất hiện mấy trăm khe nứt xỏ xuyên qua toàn bộ Vân quốc Liên Bang. Tô Dương nhìn mấy khe rãnh này cũng không có biện pháp gì...
Thủy Lam Tinh vẫn còn đình trệ, nó dường như muốn một phát đâm vào Ngự Thú sư đại thế giới, chôn mình đi. Tô Dương khẩn trương nhìn chằm chằm tiến trình dung hợp, tùy thời chuẩn bị xuất thủ can thiệp.
Vừa rồi sự thực đã chứng minh, Đại Địa Bạo Hùng cũng có thể hơi ảnh hưởng đến toàn bộ tiến trình dung hợp.
Tô Dương nhìn vị trí xích đạo của Thủy Lam Tinh đang bị lớp đất vàng của Ngự Thú sư đại thế giới vùi lấp, chứng kiến lớp đất vàng tiếp tục bao phủ hải dương, cảnh tượng hoành tráng này không khỏi khiến Tô Dương thấp thỏm.