Không lâu sau, Tam Hoàng Tử trở lại Xuất Vân quốc, mang đi mấy vị Đế cấp cường giả của Hắc Tinh đế quốc... Chuyện kế tiếp, chủ nhân hẳn đã biết rồi.
- ỒI Tô Dương gật đầu. Cái hông của hắn, Liễu Mộng Vân không có động tác gì.
Tiểu Điệp tiếp tục nói:
- Giai Tư và Hạ Na ở trong lãnh thổ của Xuất Vân quốc đánh chết Tam Hoàng Tử Hắc Tinh Đế Quốc. Hoàng đế Xuất Vân quốc nhất định phải cho Hắc Tinh đế quốc một cái công đạo.
Tô Dương hỏi:
- Nói như vậy, cái vị Tam Hoàng Tử kia ở Hắc Tinh Đế Quốc rất được sủng ái?
- Phi thường được sủng ái, thiên phú Ngự Thú Sư của hắn là cao nhất trong các hoàng tử. Cha hắn ôm rất nhiều kỳ vọng với hắn.
Còn vị Trần trưởng lão kia chính là người được Hắc Tinh hoàng đế chuyên môn phái đến bảo vệ Tam Hoàng Tử.
- Tam Hoàng Tử ở thủ đô Hắc Tinh Đế Quốc làm tiểu bá vương, bị Hoàng đế Hắc Tinh Đế Quốc đuổi ra, dường như là bởi vì hắn ra tay với đích nữ của Chu gia, Đệ Nhất Thế Gia của Hắc Tinh đế quốc, thủ đoạn còn rất bỉ ổi. Các Thần cấp Ngự Thú Sư của Chu gia phi thường bất mãn với Tam Hoàng Tử.
- Vậy chúng ta đây là trừ hại cho dân?
Tô Dương đột nhiên cười nói.
Giai Tư cũng cười theo. Thấy Tô Dương coi đây là chuyện không đáng kể, nàng an tâm. Làm rõ được mọi chuyện xong, Tần Tiểu Tiểu và Hạ Na liền bưng nước trái cây qua đây.
- Nước trái cây đây!
- Mộng Vân tỷ, nước trái cây!
- Cảm ơn!
Liễu Mộng Vân vỗ vỗ sô pha bên cạnh mình:
- Hạ Na!
Hạ Na do dự một chút, rời khỏi Giai Tư, quy quy củ củ ngồi xuống bên cạnh Liễu Mộng Vân. Tần Tiểu Tiểu nở nụ cười, quyết định cách xa hai vị này.
- Mộng Vân!
Tô Dương đột nhiên đứng lên hô.
- Chuyện gì?
- Chúng ta ra ngoài đi dạo một chút đi!
- Đi dạo một chút?
Liễu Mộng Vân kinh ngạc nhìn Tô Dương.
- Chúng ta lâu rồi chưa ra ngoài cùng nhau!
Tô Dương nhìn hoa viên ngoài cửa sổ nói.
- Ta nhớ, lần gần nhất chúng ta đi dạo phố là đang ở Bắc Băng Thành đúng chứ? Lân đó, chúng ta vừa tới Bắc Băng Thành, lần đầu tiên nhìn thấy Tuyết tướng quân, ngươi còn giúp Tuyết tướng quân dọn tuyết.
- Đúng vậy!
Theo lời Tô Dương nói, Liễu Mộng Vân liền nghĩ tới lần đi dạo phố kia. Lúc đó, nàng rất có hảo cảm với Tuyết lão tướng quân, còn nhắc đến vấn đề tình cảm của ông ấy.
- Từ lần kia về sau, chúng ta chưa đi dạo cùng nhau lần nào!
Tô Dương đưa tay về phía Liễu Mộng Vân:
- Vừa vặn, chúng ta bây giờ có thời gian, có thể nghỉ ngơi nửa ngày, ta mang ngươi đến nhìn địa phương mà ta đi qua mấy ngày nay...
Liễu Mộng Vân do dự một chút, nắm tay Tô Dương.
Tô Dương mang theo Liễu Mộng Vân đi ra biệt thự. Lại một cái lắc mình, hai người đột nhiên biến mất. Sau khi hai người đi, Hạ Na một ngụm uống hết nước trái cây, nằm chết dí trên ghế sa lon, thở một hơi.
Nàng quay đầu nhìn lại, Tân Tiểu Tiểu cùng Giai Tư đều cười nhìn nàng.
- Nhìn cái gì?
- Cười ngươi sợ Mộng Vân tỷ!
Giai Tư thập phần vô lương tâm nói. Tần Tiểu Tiểu cũng ồn ào theo:
- Đúng vậy đó, Hạ Na ngươi giống như con chuột vậy, ở trước mặt Mộng Vân tỷ quy quy củ củ!
Hạ Na mím môi một cái:
- Giai Tư, Tiểu Tiểu, hai người các ngươi cũng tự hỏi bản thân xem, các ngươi có sợ Mộng Vân tỷ không?
Giai Tư:
- Ta đi tìm một gian phòng nghỉ ngơi đây, gần đây quá mệt mỏi!
Giai Tư tự biết vị trí của mình trong lòng Tô Dương khẳng định không bằng Liễu Mộng Vân.
Tần Tiểu Tiểu:
- Ta dẫn ngươi đi!
Tần Tiểu Tiểu cũng không muốn đàm luận đề tài này. Hai nữ nhân rất nhanh chạy mất.
Hạ Na cầm ly nước trái cây của Tần Tiểu Tiểu uống sạch, trong lòng mới dễ chịu một chút.