Sau khi Vân Thục Doanh biến mất khỏi tầm mắt của Tam Chỉ Nhãn, Tam Chỉ Nhãn đáp xuống, không cam lòng hung hăng dẫm một cước lên mặt đất. Cả phiến đại địa, đều bị một cước ấy dẫm đến sụp đổ. Hắn cắn răng nghiến lợi nói:
- Con đàn bà thối đáng chết!
Tô Dương ở một bên nhìn mà mục trừng khẩu ngốc. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ đến, Vân Thục Doanh cư nhiên có thể khiến Tam Chỉ Nhãn thả nàng đi! Chẳng lẽ dung mạo xinh đẹp liền có thể muốn làm gì thì làm?
Tam Chỉ Nhãn đứng tại chỗ, thật lâu không có nhúc nhích. Có lẽ, do tự ý thả người nên Tam Chỉ Nhãn đang suy nghĩ nên ứng phó Lam Bì Quỷ như thế nào. Hắn nhất định là sợ hãi Lam Bì Quỷ, hơn phân nửa là đang suy nghĩ nên làm gì để giảm bớt hình phạt cho bản thân. Cái này có lẽ là một cơ hội?
“Đinh! Phân phát nhiệm vụ: Kích sát Thần cấp Ngự Thú Sư Tam Chỉ Nhãn, thưởng ba điểm thiên phú!"
Tô Dương không nghĩ tới lúc này hệ thống cư nhiên cũng vô giúp vui. Có điều từ phần thưởng bên trên là có thể nhìn ra được, hệ thống nhận định tỉ lệ Tô Dương kích sát được Tam Chỉ Nhãn so với kích sát Lam Bì Quỷ cũng không lớn hơn bao nhiêu. Tô Dương tâm niệm vừa động, lập tức ra lệnh cho Hư Không Du Linh, biến mất tại chỗ.
Mà Tam Chỉ Nhãn đang rơi vào trầm tư trong giây lát liền cảm giác được không gian trước mặt xuất hiện dao động cường liệt.
Là Thuấn Gian Di Động? Dường như có người muốn thuấn di đến trước mặt hắn. Phản ứng đầu tiên của Tam Chỉ Nhãn chính là Lam trưởng lão tới.
Mang theo lớp phòng hộ linh hồn, Tô Dương trong nháy mắt xuất hiện, liền hung hăng đấm một đấm vào đầu Tam Chỉ Nhãn.
Dù Tô Dương xuất hiện rất đột ngột, làm cho Tam Chỉ Nhãn có chút bất ngờ nhưng trong thời khắc mấu chốt, Tam Chỉ Nhãn vẫn phản ứng rất nhanh. Hắn trong nháy mắt dựng lên một lớp phòng ngự tinh thần rồi tiện tay phát động công kích Tinh thần hệ về phía Tô Dương, sau đó chính mình nhanh chóng lui lại.
Nhưng hắn vẫn là chậm một bước. Tô Dương một đấm phá nát lớp phòng ngự tinh thần, đánh bay Tam Chỉ Nhãn lên trời, đánh lén hành công.
Tam Chỉ Nhãn sử dụng công kích tinh thần đánh nát lớp phòng hộ linh hồn của Thất Thải Mê Huyễn Điệp. Chỉ một kích đã làm cho Tô Dương có chút choáng váng. Ngay cả Hư Không Du Linh đang trốn sau lưng Tô Dương cũng bị thương nhẹ.
Rất nhanh Tô Dương đã tỉnh táo lại. Đối với công kích Tinh thần hệ, nhóm Sủng thú của hắn cũng không mấy sợ hãi.
Lúc này cả người Tam Chỉ Nhãn đã bị trọng thương. Đại Địa Bạo Hùng dồn toàn lực tung ra một quyền, một quyền này đến cả Thần Thú hệ phòng ngự bình thường cũng không nhất định có thể chống đỡ. Huống chi Tô Dương đã sớm điều tra ra trên người Tam Chỉ Nhãn chỉ có một con thần thú tinh thần hệ, phong hệ.
Loại Thần Thú này lực công kích và tốc độ di chuyển đều rất xuất sắc, nhưng vật lý kháng tính, từ trước đến nay cũng không mạnh mẽ. Trình độ yếu đuối có thể sánh ngang với Thanh Loan Điểu của Tần Long Vân.
Tam Chỉ Nhãn sau khi bị đánh bay giống như vẫn còn ý thức, phóng thích toàn bộ Sủng thú Đế cấp ra ngoài. Tô Dương nhếch miệng cười, trong nháy mắt xuất hiện trước mặt Tam Chỉ Nhãn.
Lúc này ánh mắt Tam Chỉ Nhãn đã trở nên tuyệt vọng, khiếp sợ cùng không dám tin. Thất khiếu của hắn chảy máu, đầu đều bị đánh dẹt, hơn nữa còn có dấu hiệu bị nứt, máu không ngừng chảy ra. Má trái hắn hoàn toàn lõm xuống, cái trán của Tam Chỉ Nhãn bị đánh lệch về một bên, nhãn cầu trong hốc mắt muốn lòi cả ra.
Tô Dương không ngờ một quyền này của mình lại có thể đánh ra hiệu quả này.
Đám Sủng thú của Tam Chỉ Nhãn điên cuồng thi triển kỹ năng, tấn công về phía Tô Dương. Tô Dương trong nháy mắt tiêu thất, tránh thoát công kích dồn dập của đám Sủng thú, đồng thời kéo dãn khoảng cách với chúng.
- Hư Không Du Linh!
Phía sau Tô Dương, Hư Không Du Linh khẽ xao động. Xa xa, đầu của Tam Chỉ Nhãn nổ tung giống như dưa hấu.
“Đinh! Chúc mừng kí chủ thành công kích sát Tam Chỉ Nhãn, thưởng ba điểm thiên phú!"
“Đinh! Sủng thú Hư Không Du Linh của ngươi kích sát Thần cấp Ngự Thú Sư, điểm kinh nghiệm +..."
“Đinh! Sủng thú Hư Không Du Linh của ngươi kích sát Thần cấp hạ phẩm Huyền Linh dực thú, điểm kinh nghiệm +..."