Liễu Mộng Vân gật đầu:
- Hoàn thành, đã thông báo hết rồi!
- Ừm!
Tô Dương gật đầu:
- Vậy bây giờ chúng ta mở hầm!
Hiện tại mở hầm trú ẩn giống như mở hộp vậy. Thời điểm bọn họ xé mở không gian liệt phùng, tốc độ cực nhanh. Toàn bộ Thủy Lam Tinh chỉ chịu một lần trùng kích khá lớn. Tô Dương lục soát, chú ý tới tình huống bên trong nơi ẩn núp, có vẻ vẫn tương đối lạc quan. Chí ít hắn cảm giác tổn thất nhỏ hơn 1% nhưng hệ thống ban bố nhiệm vụ là công tác thống kê số liệu toàn bộ liên bang. Đến cùng là tốt hay xấu thì phải mở toàn bộ nơi ẩn núp ra mới biết được. Đến lúc đó, nhiệm vụ mới tính là hoàn thành.
Kế tiếp chuyện trùng kiến gia viên lại cần cả Vân quốc Liên Bang cùng nhau nỗ lực. Sau năm ngày, Tô Dương đi tới khu trực thuộc Tây Bắc quân bộ, một tòa thành thị phương bắc cuối cùng.
Bên trong hầm trú ẩn, mọi người cũng nghe được giọng Tô Dương:
- Ta là thượng tướng Tô Dương Liên Bang, chuẩn bị mở ra hầm trú ẩn.
Hắn vừa dứt lời, cửa hầm đã được mở ra. Dưới màn sáng Tô Dương khôi ngô xuất hiện ở trước cửa. Bên trong, Ngự Thú Sư quân đội duy trì trật tự đều kích động.
- Tô tướng quân, thành công không?
- Thành công!
Tô Dương bình thản nói:
- Các ngươi có thể đi ra.
- Vâng!
- Thật sự là quá tốt!
Bên trong hầm, mọi người đều kích động.
Sinh sống trong căn hầm bịt kín, tối tăm rất bế tắc, kể cả hầm được xây dựng rất lớn nhưng vì phòng ngừa trùng kích, phần lớn đều được thu nhỏ hết mức. Khu vực để nhân loại hoạt động cực kỳ hữu hạn hoặc có lẽ là gần như không có. Muốn hoạt động, nhất định phải xin phép, không thì không thể rời đi. Vì giảm bớt thương vong, bọn họ ăn và ngủ đều phải ở trong nhộng.
Trong hoàn cảnh cực kỳ hắc ám đè nén này sẽ tạo ra áp lực tâm lý rất lớn, thậm chí một số người yếu ớt còn phát điên. May mắn là những người có thể sống sót ở khoảng thời gian này đều sở hữu năng lực kháng áp cường đại.
Dù sao cũng sinh hoạt tại thời đại hung thú ăn bữa hôm lo bữa mai! Lại tăng thêm năng lực trấn áp thô bạo của bộ đội Ngự Thú Sư, bên trong mấy ngàn hầm trú ẩn chưa từng xuất hiện rối loạn quy mô lớn. Đương nhiên vẫn có người bị xử quyết trực tiếp, nhưng chỉ là số lượng cực nhỏ.
Tô Dương nhìn về phía vị thành chủ Bạch Kim cấp:
- Kế tiếp, do các ngươi trùng kiến thành thị!
Rất nhiều thành thị bị phá hư nghiêm trọng, nhưng cũng không phải là không thể ở được, cần các Ngự Thú Sư tiến hành củng cố. Nếu thật sự không ổn thì còn có thể ở hầm, có nhỏ nhưng an toàn tuyệt đối! Lương thực dự trữ cũng miễn cưỡng đủ cho những bình dân vượt qua mùa đông này.
Đừng nghĩ Vân quốc Liên Bang chưa đủ ba trăm năm lịch sử, nghe thì có vẻ khổ cực nhưng lương thực dự trữ ở các nơi cũng không ít để phòng ngừa bạo động quy mô lớn.
- Vâng, Tô tướng quân!
Tô Dương đứng ở trên không, nhìn dãy núi nguy nga phía bắc, đó là Bắc Cực trước kia. Thủy Lam Tinh tiến nhập Ngự Thú Sư đại thế giới, phân nửa ở trên mặt đất còn một nửa bị chìm xuống dưới đại thế giới này. Mà Bắc Cực trước đây thì thành sơn mạch cao nhất. Mặc dù không bằng Lục Vân sơn mạch đi ngang qua hơn mười quốc gia nhưng cũng là sơn mạch lớn nhất Liên Bang.
Tây Bắc quân bộ mấy năm liên tục gặp Thú Thần Giáo, thế lực quân đội yếu nhất, Tô Dương mới chọn trợ giúp bên này. Những khu vực khác, Liễu Mộng Vân, Hạ Na cũng đang trợ giúp.
Có Giai Tư, Hư Không Du Linh, Thất Thải Mê Huyễn Điệp trấn thủ biên cảnh gần như là không có Ngự Thú Sư có thể tiến nhập Vân quốc Liên Bang. Kết quả tốt hơn Tô Dương tưởng tượng!
Dù sao, thực lực Tô Dương xưa đâu bằng nay. Trong đám Thần cấp hạ phẩm Ngự Thú Sư, hắn không có bất cứ địch thủ nào! Mà bây giờ Vân quốc Liên Bang sở hữu bốn vị Thần cấp Ngự Thú Sư, không còn dựa vào mình Tô Dương chống đỡ. Áp lực của hắn nhỏ hơn hẳn so với lúc mới vừa bị Thanh Loan quốc phát hiện!
Mà hai đại quốc xung quanh có uy hiếp đối với Liên Bang vô cùng đã phải kiêng kỵ. Chiến lực cao cấp của Thần Phong Quốc toàn diệt, Thanh Loan quốc cùng Liên Bang có minh ước. Lực chú ý của bọn họ cũng đều đặt vào Thần Phong Quốc. Các nước phụ cận Thần Phong Quốc hầu như đều muốn chia phần.