Hắn không biết, Hư Không Du Linh kích sát bạn hắn căn bản cũng không ở phụ cận, càng không nghe được hắn nói. Ngay mới vừa rồi, Hư Không Du Linh đồng thời phát động công kích với hơn hai mươi vị Đế cấp Ngự Thú Sư. Những Đế cấp Ngự Thú Sư này phân bố rải rác ở khu vực Tây Nam, phía nam Vân quốc Liên Bang, trong lúc đó bọn họ cách nhau khá xa, có mấy ngàn km.
biển lớn vờn quanh liên bang, một làn sóng kinh khủng trực tiếp nghiền toàn bộ ba vị Đế cấp Ngự Thú Sư cùng sủng thú mưu toan vượt qua thành bọt máu, ngay cả thi thể nguyên vẹn cũng không có.
Thấy một màn như vậy, các Ngự Thú Sư không quay đầu lại chạy mất. Vừa chạy, bọn họ còn cảm thấy may mắn, may mắn vì mình không có nhảy tới.
- Ngươi không thể giết ta, ta là hoàng tộc Kim Hùng quốc!
- Chưa nghe nói qua! Con ngươi Đế cấp Ngự Thú Sư Kim Hùng quốc trong nháy mắt mất đi tiêu cự, hắn triệu hoán toàn bộ sủng thú ra. Một giây sau, hắn và sủng thú chìm vào Đại Hải trở thành thức ăn cho Hải Thú.
- Tiểu Điệp, chiêu này không tệ, có thể giết nhiều sủng thú!
Tiểu Điệp nói:
- Phải tiết kiệm, ngươi giết quá nhanh, rất nhiều Ngự Thú Sư còn chưa kịp triệu hoán sủng thú đã bị ngươi giết, quá mức lãng phí!
- Thật đúng thế!
Điểm ấy, Giai Tư nhất định phải thừa nhận.
Được Hư Không Du Linh cùng Thất Thải Mê Huyễn Điệp trợ giúp, Giai Tư gần như không để cho bất kỳ Ngự Thú Sư nào tiến nhập Vân quốc Liên Bang. Tình huống hiện tại là Giai Tư nắm giữ thực lực đã đủ để kích sát Thần cấp Ngự Thú Sư!
Bên trong Vân quốc Liên Bang, Liễu Mộng Vân đứng trên móng vuốt Bạo Phong Chi Ưng bất đắc dĩ nói:
- Tiểu ưng, ngươi còn không cho ta cưỡi sao?
Bạo Phong Chi Ưng nhìn phương xa, nhìn không chớp mắt.
- Trước đây ở Tây Nam Quân bộ, chúng ta là bằng hữu, đã nhiều năm như vậy...
Liễu Mộng Vân thở dài nói:
- Ta hiện tại đã là chủ mẫu của ngươi nha, về sau sẽ sinh cho chủ nhân của ngươi rất nhiều tiểu hài tử ấy!
Lúc này, Bạo Phong Chi Ưng mới cúi đầu, nhìn về phía giống cái trên móng vuốt. Giống cái này nói rất có đạo lý. Nó còn nhớ lần đầu tiên nó gặp giống cái này. Nghĩ vậy, giống cái đúng là lão bà chủ nhân nó, về sau sẽ sinh cho chủ nhân một đống lớn hài tử, nó liền chần chờ.
Trước đây, chủ nhân của nó không có mấy con sủng thú, nó rất được Tô Dương coi trọng. Nhưng bây giờ, nó cũng phải cân nhắc cho mình.
Liễu Mộng Vân thấy Bạo Phong Chi Ưng lưỡng lự, lúc này quả quyết nhảy lên lưng Bạo Phong Chi Ứng.
- Làm phiền ngươi, Bạo Phong Chi Ưng, ta sẽ nói tốt cho ngươi với Tô Dương!
Bạo Phong Chi Ứng do dự một chút vẫn không giũ Liễu Mộng Vân xuống.
Liễu Mộng Vân ngồi trên người Bạo Phong Chi Ưng, trong lòng vô cùng đắc ý.
Đã nhiều năm như vậy, rốt cuộc nàng ngồi được lên lưng Bạo Phong Chi Ưng rồi! Sắc mặt nàng bình tĩnh, nhưng trong lòng lại kích động cao hứng muốn chết, thậm chí còn kích động hơn cả lúc nàng trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư!
Trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư là điều có thể đoán được. Có Tô Dương cam đoan, nàng rất có lòng tin về việc Băng Nguyệt Tinh Linh trở thành Thần Thú.
Nhưng khác vơi việc cưỡi Bạo Phong Chi Ứng, trong này mang theo tính ngẫu nhiên cực lớn. Dù có trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư, cũng không có nghĩa nàng có thể ngồi lên lưng Bạo Phong Chi Ưng.
Nếu như Liễu Mộng Vân không đoán sai, ngoại trừ Tô Dương thì người đầu tiên có thể để cho Bạo Phong Chi Ưng cưỡi là vợ của Tô Dương. Sự thực cũng đúng như Liễu Mộng Vân suy nghĩ, Bạo Phong Chi Ưng đã phá lệ, xưa nay chưa từng có!
Khe rãnh ngang Vân quốc liên bang giống như một vết sẹo lớn, bên trong, dung nham chảy ra từ dưới nền đất, giống như là máu chảy.
Bạo Phong Chi Ưng phi hành quanh khe rãnh, thi thoảng có dung nham bắn ra nó cũng sẽ không né tránh. Nó nhận được mệnh lệnh mau chóng chui vào khe rãnh. Hiện tại dung nham mới vừa thấm ra, cho dù có bất hạnh rơi xuống tận đáy thì nơi ẩn núp được Liễu Mộng Vân củng cố qua cũng có thể kiên trì một thời gian. Đương nhiên, vẻn vẹn cũng chỉ là một đoạn thời gian mà thôi.