May mà hắn cũng không ôm hy vọng gì với tiết tháo của Vân Thục Doanh...
Chẳng qua hắn lại không nghĩ tới, mị lực của Vân Thục Doanh thoạt nhìn còn rất tốt. Ngay cả tử địch là Thần Long Thương Hội cũng có người theo đuổi nàng!
- Lam Bì Quỷ, lão nương chết cũng sẽ không để ngươi chạm vào!
Vân Thục Doanh cắn răng nói.
- Lão tử kém tiểu tử kia chỗ nào?
Lam Bì Quỷ chỉ vào Tô Dương hét lớn.
- Còn nữa, đã nói bao nhiêu lần rồi, lão tử tên là Lam Ma Dạ Phong, không được gọi là Lam Bì Quỷ!
- Dáng dấp ngươi không đẹp trai như hắn! Không trắng như hắn!
Ngươi còn không trẻ bằng hắn!
Vân Thục Doanh mắng.
- Mỗi lần nhìn thấy một thân da xanh của ngươi, lão nương đều ghê tởm muốn ói, lão nương tình nguyện xem khỉ, cũng không muốn liếc mắt nhìn ngươi nhiều một chút!
Tô Dương thừa nhận, mình được khen một hồi như vậy vẫn có mấy phần hưởng thụ.
Nhưng hắn vẫn cảm giác Vân Thục Doanh đã giúp hắn kéo giá trị cừu hận lên đến mức lớn nhất!
Lam Bì Quỷ tức đến độ lộ ra răng nanh, như thể muốn ăn tươi nuốt sống Tô Dương. Lúc này Tam Chỉ Nhãn cũng đã cho người chặn đường lui của hai người.
- Ghê tởm! Ngươi là đồ đàn bà dâm loàn ai cũng làm chồng được!
Ta muốn giết ngươi, giết cả nhân tình của ngươi!
Vân Thục Doanh tức giận mắng:
- Cho dù ta là hạng ai cũng có thể làm chồng, cũng không tới lượt ngươi!
Tô Dương cảm thấy thoải mái, giọng điệu hay lắm!
Lần đầu tiên hắn phát hiện, miệng lưỡi Vân Thục Doanh đúng là ác độc! Nói toàn những câu ghim thẳng vào tìm Lam Bì Quỷ.
- Động thủ đi!
Vân Thục Doanh tỉnh táo nói bên tai Tô Dương.
- Hay là để ta đối phó Lam Bì Quỷ?
Lúc này, Tô Dương đã phát hiện, thái độ cừu hận của Lam Bì Quỷ đối với hắn đã bạo nổ. Nếu như hắn đi đối phó Tam Chỉ Nhãn, nói không chừng Lam Bì Quỷ sẽ trực tiếp thuấn di qua đây, đối phó hắn!
- Lam Bì Quỷ rất mạnh, để ta tới đối phó!
- Không được! Để ta đối phó Lam Bì Quỷ cho!
“Đinh! Phân phát nhiệm vụ: Giết chết Lam Ma Dạ Phong, Thần cấp Ngự Thú Sư của Thần Long Thương Hội, thưởng cho một quyển trục khế ước cưỡng chế Sủng thú!"
Tô Dương thuấn di một cái, trực tiếp biến mất trước mặt Vân Thục Doanh.
Vần Thục Doanh nhíu mày, nhỏ giọng nói:
- Hy vọng ngươi có thể chống đỡ lâu một chút!
Nói xong, nàng liền chạy thẳng về phía Nam.
Lam Bì Quỷ thấy Tô Dương biến mất, lập tức hô lên:
- Ngươi đi đuổi theo Vân Thục Doanh, để ta đối phó cái tên có thể thuấn di kia! Ngươi chờ ta một phút!
Hắn vừa nói xong liền biến mất ngay tại chỗ.
Tam Chỉ Nhãn há hốc miệng, sau đó chậm rãi khép lại.
Hắn luôn cảm thấy, đồng bạn của mình có chút xúc động. Rõ ràng người phụ nữ Vân Thục Doanh kia khó đối phó hơn, cũng giảo hoạt hơn. Nhưng hắn không còn cách nào khác, chỉ có thể đuổi theo Vân Thục Doanh.
Vân Thục Doanh nói, tốt nhất là đi về phía Bắc, hội họp với Long trưởng lão.
Tô Dương thuấn di một cái, lại đi về phía Bắc Phượng Hoàng lĩnh.
Nếu quả thực giống như Vân Thục Doanh đã nói, Lam Bì Quỷ có thể truy tung vị trí thuấn di truyền tống của hắn, vậy hắn không thể mang người đến Thanh Loan quốc, càng không thể dẫn đối phương đi Thủy Lam Tinh.
Ngay cả vị trí vết nứt không gian ở Phượng Hoàng lĩnh hắn cũng không dám đi. Tuy chỗ vết nứt không gian rất thuận tiện để ẩn nấp, nhưng chỉ cần Lam Bì Quỷ lại gần một chút, nhất định có thể phát hiện ra. Cộng thêm Tô Dương cũng không sợ Lam Bì Quỷ, liền dẫn thẳng Lam Bì Quỷ đến phía Bắc Phượng Hoàng lĩnh.
Vừa tới hang dưới đất ở phía Bắc của Phượng Hoàng lĩnh, Hư Không Du Linh liền cảm ứng được dao động không gian. Gần như là trong nháy mắt, Lam Bì Quỷ đã xuất hiện.
Tô Dương lập tức đoán được, Vân Thục Doanh không có lừa hắn.
- Thằng mặt trắng! Chết đi cho ta!
Tô Dương đã chuẩn bị từ sớm, lập tức biến mất lần nữa.
Không thể không nói, Sủng thú Không gian hệ trên người Lam Bì Quỷ thật sự rất khắc chế những Sủng thú Không gian hệ khác, nhưng vẫn chưa đạt tới trình độ Không Gian Phong Tỏa.